Xã ta phải có tượng đài…

0
56

Hôm nay ông Hùng Phó Chủ tịch xã Đại Phát khánh thành ngôi nhà 5 tầng, vừa xây trên phần đất giãn dân. Khách đến ăn mừng tân gia nhộn nhịp suốt cả ngày. Mấy đồng chí Thường vụ Đảng ủy xã bận họp, chiều tà mới đến. Gia chủ đã dành một bàn cỗ thịnh soạn trên lầu 2, có phòng lạnh mát mẻ, kín đáo…

Tửu nhập, ngôn xuất. Lại toàn các đồng chí chí cốt với nhau nên đủ thứ chuyện rôm rả. Nhưng cuối cùng lại xoay về chuyện tìm kiếm dự án.

Chủ tịch bảo: – Này các cậu, năm tới xem kiếm được cái dự án gì, không thì treo niêu à?

Trưởng ban Mặt trận: – Khó đấy nhỉ! “Xây dựng Nông thôn mới”, Điện, đường, trường, trạm, nghĩa trang liệt sĩ, trụ sở … đủ cả rồi. Đình, chùa, nghĩa trang nhân dân … thì các thôn nó quản lý, xã nhằm nhò gì! Quy hoạch đất giãn dân thì hai nhiệm kỳ trước nó vung tay quá trán rồi…

Bí thư Đảng ủy: – Dự án gì phải kều được ngân sách, xã hội hóa một phần, chứ toàn xã hội hóa, dân kêu quá, mệt lắm rồi. Làm như cái Trạm xá vừa rồi là được, nhà nước 7, dân 3…

Trưởng Công an xã: – Báo cáo các anh, cái khoản cho khai thác cát trên sông, nộp ngân sách địa phương, năm tới cũng khó khăn lắm. Phần thì cát cũng vãn, phần thì xói lở đất ven bờ ngày càng lớn … Dân phản ứng dữ quá mà mình dùng biện pháp mạnh để dẹp yên, báo cáo các anh, cũng phức tạp lắm… Lại còn cái thằng xã Đại Lộc phía hạ, Đại Cường phía thượng, cũng to mồm đòi ăn chia…

Văn phòng Ủy ban: – Báo cáo các anh, tiền tiếp khách, liên hoan còn đọng của nhà hàng Thúy Liên hơn một tỷ, chưa biết đắp cái gì cho nó…

Chủ tịch: – Cái thằng này. Chuyện vặt đó cũng phải nói ra đây. Rồi đâu khác có đó.

Phụ trách Tuyên giáo: – Tôi nghĩ nát ra rồi, ta làm cái dự án dựng tượng đài là hay nhất…

Đề xuất này như gãi đúng chỗ ngứa, ý kiến sôi nổi hẳn lên.

– Nhưng tượng đài gì nhỉ?

– Tượng đài hạ gục pháo đài bay B52 Mỹ được không? Vì hồi “bảy hai” (1972) có một mảng xác máy bay rơi trúng nhà bố em, ông hy sinh, được công nhân liệt sĩ đấy thôi…

– Nhưng cái xác máy bay ấy nó rơi ở bên Đại Cường là chính, mình chỉ có một mảnh. Mà nó ở đâu rơi về, chứ có phải mình bắn hạ đếch đâu, mà thuyết minh dự án được!

– Hay ta dựng tượng Du kích giữ làng. Lịch sử đảng bộ xã ta vẫn in đậm câu chuyện năm Năm hai (1952) “Chị Khế giả vờ cắt cỏ gần đồn giặc, dụ thằng Tây đứng gác ra, khi nó đè chị Khế sắp hiếp, thì đồng chí Vó cầm mã tấu, từ trong bụi rậm xông ra chém được đầu thằng Tây đen, tước được một khẩu súng, một chiếc đồng hồ đeo tay… Các cụ bảo, cái vố ấy xã ta nổi tiếng cả tỉnh, cả nước đấy thôi.

– Vụ này không ổn, dựng tượng sẽ lắm chuyện đàm tiếu lắm. Nghe dân kể, thì đồng chí Vó đã thống nhất phối kết với chị Khế là, khi nó đè ra sắp hiếp thì chị Khế ôm chặt nó, kêu lên, đồng chí Vó theo đúng hiệu lệnh, xông ra chém liền. Nhưng đằng này, chị Khế mãi không kêu, đồng chí Vó cứ chần chừ, để nó hiếp chị Khế xong, mới xông ra, nên sau này chị Khế đẻ ra thằng Đen đấy. Cũng vì dân làng đàm tiều quá, trên thu hồi giấy khen của chị Khế, mà cậu Đen con chị Khế, lớn lên cũng bỏ làng đi đâu mất…

– Hay ta dựng tượng Mẹ Việt Nam Anh hùng. Nghe nói tỉnh gì trong kia dựng tượng một Mẹ tiêu biểu mà hơn 200 tỉ cơ mà. Xã ta cũng có năm Mẹ chứ có kém đâu?

– Cũng có lý. Nhưng, các Mẹ xã mình thường lắm, không được tiêu biểu. Thực ra còn có bốn Mẹ chứ có nhiều nhặn gì! Bà Gái, sau này tấp tửng theo giai, đi bước nữa, có ở quê đếch đâu. Bốn Mẹ kia thì hai Mẹ có con một hy sinh, một Mẹ hai con hy sinh, một Mẹ cả chồng và con trai hy sinh. Nhìn chung đều loại làng nhàng, không được tiêu biểu như Mẹ gì trong kia những 9 con hy sinh…

– Tôi nghĩ ra rồi. Xây nhà lưu niệm và dựng tượng đồng chí Thành, Chủ tịch Mặt trận Việt Minh huyện từ năm “bốn nhăm” (1945), sau này bị Pháp bắt đày ra Côn Đảo rồi chết ở đó. Có Đền rồi, hàng năm ta tổ chức thật linh đình Lễ tưởng niệm đồng chí, thu hút khách thập phương đến, cũng hay…

– Hơi vướng đấy. Bố đồng chí Thành hồi cải cách ruộng đất bị quy là địa chủ, đấu tố, rồi xử bắn, nay lập đền thờ con cũng sái lắm. Mà sau này mẹ đồng chí Thành đem con cháu chạy ra Hà Nội, họ có về quê đâu. Anh em, con cháu đồng chí Thành hiện nay toàn đại gia, nhưng mấy lần kêu gọi đóng góp làm đường, xây đình, xây chùa, họ có thèm công đức gì đâu. Thậm chí bảo làm giấy đề nghị công nhận bố liệt sĩ, gia đình có công với nước, họ cũng chả làm!

– Hay ta xây nhà truyền thống của Đảng bộ xã và dựng bia tưởng niệm tại chỗ Miếu Cô Dìa, nơi năm bốn mươi (1940), đồng chí Tú, đồng chí Thành, đồng chí Búa họp nhau lập ra chi bộ Đảng của xã ta. Cái này ta mới ghi vào sử sách, chứ chưa có công trình tưởng niệm xứng tầm…

– Cái này xem ra khả thi đấy, nhưng cũng vướng. Vì đồng chí Thành, như vừa nói, đồng chí Tú thì hồi cải cách, chỉnh đốn Đảng năm năm sáu (1956) bị nghi oan là Việt gian Quốc dân Đảng nên bị bắn…Anh em vợ con sau này ly tán vào trong Nam hết…

– Chuyện đồng chí Tú, hồi sửa sai đã được minh oan, trên về tổ chức lễ Truy điệu rồi. Thực tế thì Đảng có đúng, có sai, nhưng tuyên truyền thì ta phải biến báo, phiên phiến đi chứ…

– Nghe nói Vĩnh Phúc xây Văn miếu mấy trăm tỉ, có mà ăn bẫm. Xã mình ngày xưa cũng có ông gì đỗ Trạng nguyên, có cái lăng toàn bằng đá, dân gọi là Lăng quan Trạng. Hồi Bảy mươi (1970) hợp tác xã phá đi lấy đá nung vôi. Nay ta lập dự án khôi phục Lăng quan Trạng và dựng tượng Cụ để khuyến học, khuyến tài là trúng quá còn gì!

– Nhưng cái lăng ấy có được công nhận di tích quốc gia đếch đâu mà trên duyệt!

– Ngày xưa ta coi ông ấy là quan lại phong kiến nên đập bỏ, không coi là di tích văn hóa, lịch sử, nhưng nay ta lại tôn vinh thì phải chạy. Chạy là được tất!

– Này, Thành hoàng làng Phú Cường được sắc phong là Tiết tháo Đại Vương, nghe nói Ngài là một tướng quân dưới trướng Hưng Đạo Đại Vương, góp sức đánh tan quân Nguyên xâm lược. Trận cuối cùng Ngài hy sinh, xác dạt vào bờ sông Cái, một đêm mà tổ mối đùn lên thành Đống… Nghe nói Ngài thiêng lắm, thu hút khách thập phương đến lễ hội ngày càng đông. Nay ta nâng Thành hoàng Làng lên Thành hoàng Xã, dựng tượng và Đền thờ là có lý. Rồi Hội làng hàng năm vào ngày giỗ Ngài, ta nâng lên Lễ hội cấp Xã cho thật hoành tráng. Mà sẵn có tâm linh rồi, ta huy động xã hội hóa nhạy lắm…

– Tượng đài Bác Hồ! – Xã đội trưởng vỗ đùi “đét” một cái – Có thế mà không nghĩ ra. Cái hồi năm Sáu nhăm (1965), Bác tiện đường ghé xuống cánh đồng Gáo thăm bà con thôn ta đang gặt lúa. Bác cầm bó lúa trên tay hỏi chuyện mùa màng với bà con. Bà Vạy rót bát nước vối ra mời Bác xơi, Bác khen nước vối vừa mát vừa thơm… Dựng tượng Bác Hồ thì bố thằng nào cũng không dám phản đối…

– Cái đó trên tỉnh ẵm mẹ nó rồi! Mấy tháng trước Ban liên ngành do sở Văn Hóa dẫn đầu đã về khảo sát rồi. Nó bảo tuy Bác về thăm một làng, nhưng thuộc tỉnh ta. Tượng Bác phải dựng ở quảng trường tỉnh, cao 4 mét, dự trù nghìn tỉ đồng. Xã bằng cái lỗ mũi, đòi dựng tượng Bác!

– Nghìn tỉ! Chúng nó ăn vào đâu hết! Nhất định xã mình cũng phải đấu tranh để có phần trong đó chứ. Bác đặt chân trên đồng ruộng xã mình cơ mà!

– Tớ cũng nói với giám đốc sở Văn Hóa cái ý ấy rồi. Tay ấy bảo, yên tâm. Cái phần thuyết minh nhân chứng lịch sử trong hồ sơ dự án là phải nhờ địa phương rồi…Nhưng khoản ấy cũng chả xơ múi gì lắm đâu.

Vừa lúc đó bà chủ nhà tiếp thêm đồ nhắm bằng mấy đĩa dồi chó nóng hôi hổi. Ông Hùng vừa rót thêm rượu vừa cười hể hả:

– Đề nghị các bác, các chú nâng chén đã, chuyện tượng đài trước sau gì xã ta cũng phải có. Bây giờ uống đã!

Một khi Thường vụ Đảng ủy đã nhất trí đưa vào nghị quyết, thì chủ trương đã thành quyết tâm chính trị, được toàn hệ thống chính trị triển khai, sẽ biến thành “ý Đảng – Lòng dân”, khó mấy cũng thành công. Nhất định xã ta phải có tượng đài. Rồi khối xã cơm đùm cơm nắm đến tham quan học tập cho mà xem…

MẠC VĂN TRANG