Xã hội sẽ tổn thương?…

0
325

Vâng, gia đình chị không tổn hại gì, nhưng xã hội tổn hại!

Hôm nay, trên các báo đăng lời “bãi nại” của mẹ cháu bé. Chị này xin pháp luật không xử lý Nguyễn Hữu Linh, “không yêu cầu bồi thường” vì “gia đình và con tôi không tổn hại gì” và “anh Linh là bố em T, bạn của gia đình tôi vì hay đi cùng thang máy”

Ừ, “bạn của gia đình” mà khi sự việc hai năm rõ mười trong clip, “bạn” khai tên giả mà nhà chị không biết à?

Chị đang nhầm lẫn vai trò của mình rồi. Việc chị có nói tỉnh bơ “không vấn đề gì” và “xin không truy xét”, cũng chẳng ý nghĩa gì vì bị hại dưới 16 tuổi thì pháp luật đâu xét xử theo yêu cầu bị hại?

Dĩ nhiên, không người mẹ nào chứng kiến cảnh con gái mình bị dâm ô trong thang máy mà nói “nhẹ tênh” như chị cả. Có thể chị có lý do, thậm chí là lý do rất “nặng đô” để xin tha cho kẻ đã hãm hại con mình, nhưng chúng tôi thì mãi mãi không bao giờ tha cho những kẻ như hắn, vì những lý do sau:

1/ Chúng tôi phải đấu tranh tới cùng dù là bằng phản đối chữ nghĩa, vì những đứa trẻ cần được bảo vệ, kể cả khi người thân, thậm chí là cha mẹ chúng, không bảo vệ chúng

2/ Chúng tôi sẽ nguyền rủa mãi mãi những kẻ biến thái bệnh hoạn, coi thường luật pháp và nhân phẩm con người, đặc biệt là phụ nữ và trẻ em, như Linh.

3/ Chúng tôi căm phẫn tột cùng những kẻ có chức có quyền, lại nắm pháp luật trong tay mà coi thường luật pháp. Khi sự việc bị bại lộ thì dùng mọi thủ đoạn chui qua kẻ hở của luật pháp với thói quen của một kẻ hiểu về tố tụng để chạy tội cho mình như hắn ta

4/ Chúng tôi khinh bỉ những kẻ dùng quyền lực và tiền bạc để che giấu tội ác, cũng như bán rẻ nhân phẩm của người thân

5/ Vâng, chúng tôi rất mừng khi cháu bé không bị tổn thương nhưng đau đớn lắm với những hình ảnh về tội ác hai năm rõ mười của Linh trong clip, cũng như đau đớn lắm vì những đứa trẻ trong sáng khác đã và đang bị xâm hại như vậy.

Nên dù chị có lý do để “bình chân như vại” để xin miễn tội cho kẻ thủ ác, nhưng chúng tôi thì không! Chúng tôi không đồng loã với tội ác dù bất cứ lý do gì, bất cứ quyền lực gì và bất cứ tiền bạc gì, thưa chị!

Việc này giờ chị không quyết định được và chị đã chọn cách đứng ngoài cuộc, không thấy tổn thương khi xã hội tổn thương, những đứa trẻ bị tổn thương, suy cho cùng, một cách vô hình, chị cũng đã tách mình khỏi xã hội rồi.

Vì xã hội là của loài người. Mà loài người về cơ bản, là biết đau, chị ạ!

HOÀNG NGUYÊN VŨ