Vừa khóc vừa khám bệnh…

0
85

Với chúng ta COVID-19 không còn là những bản tin bình thường.

Nó gắn liền với việc học hành của con, công việc của chính mình, những cửa hiệu quen thuộc tạm đóng cửa và hàng trăm ưu tư khác.

Với những bác sĩ, nhân viên y tế, ngoài những lo toan như chính chúng ta họ còn phải chịu những áp lực khủng khiếp khác…

(Trích từ Fanpage Anh Ba Sài Gòn)

Các bạn đã bao giờ nhìn thấy 1 bác sĩ vừa khóc vừa khám cho bệnh nhân chưa??

TÔI CỦA NGÀY HÔM NAY ĐẤY!…

Sáng, nhận được tin mẹ của 1 đồng nghiệp, 1 người em tại BV vừa qua đời đêm qua. Hiện, 2 vợ chồng bạn ấy đều đang chống dịch tại BV, không về lo đám tang cho bà được. Nghĩ đến 2 đứa trẻ được bố mẹ gửi bà ngoại trông để đi chống dịch, giờ bố mẹ vẫn chưa về, bà thì không còn nữa, các cháu sẽ bơ vơ thế nào? Lòng trĩu nặng…

Đang họp giao ban bệnh viện, nhận được tin 1 điều dưỡng bị một bệnh nhân Covid lao vào phòng hành chính khoa to tiếng, rồi bóp cổ vì bệnh nhân yêu cầu bạn ý cung cấp sđt của Giám đốc bệnh viện và bạn ấy đang cố giải thích là bạn ấy không có và chờ bạn ấy gọi điện thoại báo cáo lãnh đạo khoa. Nghĩ đến 1 nữ điều dưỡng chắc cao tầm 1m50, nặng khoảng bốn mấy cân đó bị bệnh nhân bóp cổ mà nước mắt không kìm lại được, cứ tuôn rơi…

Lúc đó, lại nhận được tin có bệnh nhân Covid-19 có diễn biến, cần thăm khám luôn. Vừa khóc, vừa mặc quần áo phòng hộ chạy ra buồng bệnh khám bệnh nhân…

Xử trí xong bệnh nhân, quay lại thấy các điều dưỡng lầm lũi đẩy xe cơm đi phát cơm cho các bệnh nhân cho cả người vừa bóp cổ đồng nghiệp của mình…

Làm sao để vững vàng bước tiếp đây??? Làm sao để trả lời được câu hỏi vì sao mình chọn công việc này???

Thứ 7, ngày thứ 10 cách ly

(Ghi theo lời kể của một nữ Bác sĩ đang điều trị cho Bệnh nhân Covid – 19 tại Bệnh viện Bệnh Nhiệt đới Trung ương)

Ps: Bài của chị Thanh Đặng, đang công tác tại Bệnh viện Bệnh nhiệt đới Trung ương cơ sở Đông Anh