Vụ học sinh lớp 10 tự tử: Lỗi tại cơ sở đào tạo sư phạm…

0
190

Không có thời gian, tôi chỉ sơ thảo nhanh về sự vụ.

Theo các nguồn tin, vụ việc xảy ra khá đơn giản: 1) nữ sinh mặc áo dài mỏng, 2) không chịu học phụ đạo. Nhưng chính hình phạt đã đẩy đến nghiêm trọng: 1) kiểm điểm, tất nhiên đằng sau đó là những lời mạ lỵ, 2) phê bình trước trụ cờ, mỗi ngày đi học sớm cả tiếng để học đạo đức và lao động cải tạo.

Chuyện ăn mặc của học sinh tôi đã từng viết nhiều bài. Chiếc áo không làm nên thầy tu, suy ra ăn mặc đàng hoàng không hẳn đã tạo nên học sinh ngoan. Và ngoan không đồng nghĩa với giỏi.

Phụ đạo tại trường hiện nay là trò con buôn giáo dục được hợp thức hoá bằng quy định bắt buộc với đủ thứ nhân danh về chất lượng.

Mạ lỵ học sinh là một hình thức bạo hành, dù là làm nhục kín đáo hay mang ra trụ cờ. Học sinh không là kẻ thù bị mang ra tế cờ như thời bộ tộc nguyên thuỷ. Học sinh cũng không là tội phạm để bị mang ra giáo huấn nặng nề hay lao động khổ sai. Giáo đa thành oán. Chấn thương tinh thần nguy hiểm hơn chấn thương thể xác.

Lỗi ở đâu? Thiên hạ nhục mạ cô giáo rồi bắc thang chửi cả ngành giáo dục, chửi đến ông Nhạ.

Tôi không bênh vực cho ai cả. Vạn sự đều có nhân quả. Nói về đạo đức nhà giáo, Bộ đã có quy định từ lâu. Gần nhất là quy định chấm dứt việc nhà trường mang học sinh ra… tế cờ!

Vụ này tôi phải nói đến điều mà thiên hạ không nói. Lỗi thuộc về các cơ sở đào tạo sư phạm. Cô giáo hay cả cái nhà trường ấy do ai đẻ ra? Lỗi sản phẩm phải bắt đầu từ người sản xuất và quy trình sản xuất. Hãy xem lại các giáo trình tâm lý học, giáo dục học xem, người ta dạy gì trong đó. Toàn các quy luật tâm lý cổ lỗ chép từ Liên Xô và phương pháp dạy học chung chung.

Nhiều lần tại các Hội đồng thẩm định chương trình, tôi đề nghị hãy dẹp bỏ những kiến thức trên trời dưới đất rồi bắt sinh viên học bài, trả bài như con vẹt. Hãy chuyên sâu hơn vào tâm lý sư phạm, gồm tâm lý lứa tuổi, kể cả tâm lý nhà giáo, và chuyển hoá các phương pháp dạy học chung chung vào tình huống sư phạm.

Nhưng rồi, đâu lại vào đấy. Bởi đa số các “chuyên gia” tâm lý, giáo dục học ở Việt Nam không có đủ phẩm chất và năng lực để đào tạo ra thầy cô giáo có phẩm chất và năng lực.

CHU MỘNG LONG

***

NỖI HỔ THẸN CỦA GIÁO DỤC…

Tôi tin rằng, không một học sinh nào đủ dũng cảm để đứng lên nói về các bất công của bản thân trong chính ngôi trường mà mình đang theo học, nên những học sinh và phụ huynh ở đây đương nhiên sẽ tuân theo những mệnh lệnh và yêu cầu (dù phi lý) của ngôi trường này.

Nhưng chỉ cần nhìn cách mà những giáo viên và người có thẩm quyền giáo dục ở đây đối xử với nữ học sinh giỏi nhiều năm và “cứng đầu” chỉ vì không đi học phụ đạo (học thêm) và không đóng tiền cho giáo viên mới thấy được ngôi trường này quả là một nỗi hổ thẹn và họ quả là những kẻ táng tận lương tâm.

Ai dám học và ngồi dưới mái trường mà đối xử với học sinh của mình ra nông nỗi tày trời như đang thấy? Ai còn đủ tin tưởng rằng ngôi trường như thế có thể tạo ra con người và làm một người tử tế khi nó đồng lòng câu kết bức tử một thiếu niên phụ thuộc mình? Tôi biết em không chỉ sợ hãi đến trường, mà em thực sự đã khủng hoảng tâm lý cùng cực khi nhìn vào các nhà giáo, những kẻ trưởng thành nhưng độc ác bằng mọi cách vùi dập và chà đạp em.

Chúng tôi cũng đang sợ hãi như thế, nên hoàn toàn đồng cảm được với em về trạng thái ấy. Làm sao em đủ sức chịu đựng? Các chuyên gia tâm lý nên hỗ trợ em và ngôi trường nào đó nên tiếp nhận em để em được theo học một cách bình thường trong một môi trường sư phạm mới, văn minh và tiến bộ hơn.

LS LUÂN LÊ