VTV phải xin lỗi những người bán hàng rong…

0
298

Hễ có dịp nào chúc tụng các anh em viết chung báo với mình, là mình chúc anh em viết đúng chính tả, hiểu được từ mình viết ra, nhất là từ Hán Việt.

Sáng thấy có báo đòi ngăn không cho người dân “dời” thành phố, cái chữ d và r, tưởng đã giải quyết xong hồi đầu thế kỷ 20, giờ vẫn còn bị mắc. Cái lỗi ấy khiến người dân có sức mạnh thần kỳ, dời luôn một thành phố, để chánh quyền phải ngăn cấm.

Chiều lại thấy anh BTV đọc lời dẫn bản tin bảo người bán hàng rong trên phố là ký sinh trùng. Anh nói hơi ngắc ngứ “sống ký sinh… trùng”. Có lẽ người viết lời dẫn không biết rằng ký sinh là một khái niệm phương thức sống trong sinh thái học, còn ký sinh trùng là một loài. Nhưng ngay cả khi sửa lại là “sống ký sinh vào vỉa hè”, thì câu ấy cũng mang nghĩa xúc phạm không kém đến những người buôn bán hàng rong.

Ký sinh là một mối quan hệ cộng sinh không tương hỗ, một loài sẽ phải sống bám, nhờ vào một loài khác. Ở đây, như bao năm nay ta thấy, người bán hàng rong không chỉ ký sinh vào vỉa hè, họ đã đóng góp nhiều, tương hỗ, phục vụ lại cho không gian sống chung ấy. Vỉa hè là một không gian, vỉa hè không tạo ra dưỡng chất nào để nuôi sống người bán hàng rong. Người bán hàng rong đã đổ mồ hôi và nước mắt để có thể nuôi sống mình và nuôi sống cái không gian xã hội chung, như mọi ngành nghề khác. Vì thế khi nói họ ký sinh vào vỉa hè, tức là đang xúc phạm họ.

Nếu không tin, các BTV có thể về nói vào bạn đời mình, vào ba mẹ mình rằng “anh/chị, ông/bà, ký sinh vào tôi”, rồi xem số phận sẽ đưa các anh chị đến đâu.

Lần nữa, chúc anh chị em thân quen của mình viết đúng chánh tả, biết tra từ điển để hiểu nghĩa từ khi dùng, nếu không, chúng ta sẽ bị chửi còn hơn ký sinh trùng.

THUAN VUONG TRAN

***

VTV: Những người bán hàng rong ở Sài Gòn là KÝ SINH TRÙNG

Gánh hàng rong là một cái nghề mưu sinh phải nói vô cùng vất vả, trải qua bao thăng trầm, qua biết bao thế hệ nuôi nấng nhiều người thành tài, nuôi sống nhiều gia đình, góp phần lớn tiêu thụ mặt hàng lương thực thực phẩm trong nước. Đừng bao giờ đỗ lỗi hết cho những người bán hàng rong gây mất an toàn giao thông cũng như vệ sinh thực phẩm hay tìm ẩn nguy cơ dịch bệnh này nọ. Nếu nhà nước sử dụng những đồng tiền thuế của nhân dân vào những mục đích chính đáng để bảo vệ an toàn vệ sinh thực phẩm từ những quy trình đầu tiên, tạo cơ hội phát triển buôn bán cho những người bán hàng rong được tươm tất đàng hoàng thì những “cái lỗi” của người bán hàng rong sẽ rất ít xảy ra.

Tiền thuế của nhân dân đóng góp đang sử dụng vào mục đích gì? xây cổng chào tiền tỷ? công trình kỳ vĩ? tượng đài ngàn tỷ? hay cho cán bộ lãnh đạo dùng mọi thủ đoạn để bòn rút xây biệt phủ? mua xe sang? cho con cháu họ đi du học và định cư ở các cường quốc tư bản?.

VTV thiệt sự “rất tài tình” trong việc gọi những người bán hàng rong ở Sài Gòn là ký sinh trùng, có lẽ thế hệ này của Ban biên tập viên VTV được sống trong giàu sang sẵn rồi?, con ông cháu cha đầy trong cái Ban biên tập viên ấy kia mà?.

Các người cũng đã từng làm những phóng sự về nghề mưu sinh vất vả của người bán hàng rong trên mảnh đất hình chữ S này, thì các người cũng đã thấu hiểu nổi khổ sở của họ chứ, cớ sao bây giờ lại kêu họ là KÝ SINH TRÙNG, đi phỉ báng họ như thế… ký sinh cái mã cha tụi bây chứ ký sinh đấy VTV à.

HUAN TRAN

https://www.facebook.com/114731331886956/posts/3993195090707208/?vh=e&d=n

***

NHÂN DÂN LÀ KÝ SINH TRÙNG HAY VTV SỐNG KÝ SINH TRÊN TIỀN THUẾ CỦA NHÂN DÂN?

Thằng phát ngôn viên này và ê kíp thời sự của bọn VTV đã gọi những người bán hàng rong trên đường phố Sài Gòn là ký sinh trùng.

Những” ký sinh trùng” này đóng thuế hàng ngày để nhà nước có cái mà bao cấp cho Đài truyền hình quốc gia.

Thật tồi tệ cho những kẻ có ăn học mang danh nhà báo và tồn tại bằng tiền thuế của nhân dân.

Tôi gọi bọn VTV vì những kẻ đó không xứng đáng làm người đưa tin. Không nhà báo nào có thể sống sót nếu miệt thị nhân dân mình.

Những lỗi lầm của VTV mà chúng ta đã chứng kiến trên màn hình lâu nay cho thấy đó là những kẻ không đứng về phía nhân dân để phản ánh nỗi lòng của nhân dân.

VTV là một Đài Truyền hình quốc gia của nhà nước, đứng về phía nhà nước và không có chỗ cho nhân dân trong đó. Dung dưỡng những kẻ dám coi thường nhân dân, nhà nước sẽ bị nhân dân nguyền rủa và đánh mất niềm tin của nhân dân dành cho mình.

NGỌC VINH

***

CHẲNG THỂ LÀ CHUYỆN CÁ NHÂN

Biên tập viên, dẫn chương trình đã lên tiếng xin lỗi có tính cá nhân, nhưng tôi đang tự hỏi, một chương trình được kiểm duyệt chặt chẽ về nội dung và từng câu từ, qua nhiều khâu thẩm định, không thể dùng từ “ký sinh” (động từ), và càng không thể nói nhịu thành “ký sinh trùng” (danh từ).

Tôi hiểu rằng ai cũng có nhiều cái sai và cần được sửa sai. Nhưng trong trường hợp này, nếu không có từ “ký sinh” thì sẽ không thể bị quán tính thêm từ “trùng” vào sau đó. Vì vậy, ngoài chuyện cá nhân, đây là chuyện của đài truyền hình chứ không thể là sai sót có tính cá thể của một người.

Tôi lo lắng rằng, khi họ đã dùng từ “ký sinh” tức là họ đang nhận thức tiêu cực về một “nghề” mưu sinh của nhiều con người nghèo khổ trong xã hội hiện thời. Không thể dùng từ “ký sinh” cho bất cứ một hình thức lao động kiếm sống tử tế và đàng hoàng nào.

Ngay cả từ “cộng sinh” cũng không có nghĩa gì, khi mỗi người đều là chủ quốc gia và làm chủ từng tấc đất của đất nước. Họ đang sống trên mảnh đất của mình và đóng tiền thuế để xây dựng quy hương mình, họ hoàn toàn chủ động và là chủ thể làm chủ về mặt quyền lực và sở hữu công sản (tài sản công cộng và cộng đồng).

Vấn đề chính là nhận thức và tư duy của cả hệ thống đài truyền hình ấy, đã coi rằng người bán hàng rong đang ký sinh vào mảnh đất này để sống, ký sinh là để nhấn mạnh về tính ăn bám của một đối tượng vào một vật chủ. Nhưng ở đây, mỗi tấc đất tổ quốc đều là của họ và có mồ hôi nước mắt của họ.

Ký sinh không bao giờ là một động từ được phép với mỗi người dân, ngoại trừ đám ăn bám vào tiền thuế của dân mà không làm được bất kể điều gì có lợi cho người dân và xã tắc. Đám là đối tượng để dùng động từ ấy, là đám tham nhũng, đục khoét ngan khố, vòi vĩnh và ăn chặn của dân từng đồng cắc bạc và sống đời phè phỡn nhờ quyền lực và tiền bạc của dân.

Dù sao, có thể thông cảm cho cậu về sự “giơ đầu chịu bánh”, nhưng dư luận sẽ chẳng thể tin nó là sai sót cá nhân chỉ trong một thời điểm mà mất kiểm soát về phát âm – nó phải đến từ thứ nhận thức mà đã gắn những ngôn từ ấy vào hoạt động mưu sinh của những kẻ “sống rong trên đường”.

LS. LÊ LUÂN