Vội vã trở về…

0
627

VỘI VÃ TRỞ VỀ

Về nhà.

Công việc ở Sài Gòn. Gia đình, con cái ở đây. Nhà cửa ở thị thành này. Nhưng khi trời tháng Chạp ngoài kia trở gió, lại nôn nao ý nghĩ về nhà.

Tâm thức ấy không dễ mà phôi pha.

Nhà ở đây, dù là nhà phố khu dân trí cao đất nở hậu hẻm xe hơi, cũng chỉ là nơi chiều về tối ngủ sáng sớm lại ra đường mưu sinh. Nhà ở đây, dù là căn hộ chung cư cao cấp qua mấy lần quẹt thẻ mới vô được, rốt cùng chỉ là chỗ trú mưa nắng.

Về nhà, là về với căn nhà ngày cũ ngõ vào thơm mùi ổi chín. Mái nhà dột mùa mưa nhưng bếp vẫn nồng ấm hơi người. Về nhà, là về với mẹ cha nghèo khó bạc tiền mà dư dả tình yêu thương.

Nhà quê tường gạch vôi vữa, sao so được với nhà thị thành bê tông cốt sắt. Nhưng dù nhà ở phố chứa được của cải tài sản, đâu bằng nhà ở quê ôm cả ấm êm.

Không ai chê căn nhà ở phố nuôi dưỡng hiện tại, ấp ủ tương lai, chỉ là cuối năm vọng về quá vãng, hẳn chẳng ai nỡ trách chi chút mềm lòng.

Về quê.

Không cứ phải đến hồi năm tàn tháng cạn, người ta mới tính chuyện về quê. Mà, quê là chỗ luôn được lấy ra dọa sẽ về những khi mệt nhọc, những lúc yếu lòng, những bận căng thẳng.

Khi tờ lịch tây thấp thoáng dòng chữ nhắc ngày đưa ông Táo chầu trời, thì không ai dọa về quê nữa. Mà, về thật, bằng một cách vô thức, chuyển sang tính theo lịch âm, đếm từng ngày hăm mấy tháng Chạp.

Dễ gì không về khi tàu xe chộn rộn thông báo tăng giá, lịch chạy tết, khi đi đâu cũng nghe hỏi tết này có về quê, khi đến cái nắng phố thị nhuốm khói bụi xăng xe mà giờ cũng thấy như màu nắng hanh quê nhà.

Không buồn đi đặt vé, lắc đầu lúc được hỏi có về quê không, thấy như mình làm điều gì đó có lỗi, lỗi lớn. Lỗi với quê nhà, với mẹ cha, với ruộng đồng. Lỗi với chính mình.

Quê của người hàng xóm cách Sài Gòn chỉ hơn trăm cây số. Quê của đồng nghiệp nay chẳng khác chi Sài Gòn. Quê của mình giờ đổi thay nhiều quá. Nhưng vẫn về, bởi đâu chỉ là băng qua không gian địa lý, đó còn là chuyến đi về một vùng đất đã hằn sâu trong trí nhớ.

Về tết.

Tết thời nay đã dần nhạt phai bản sắc, tết của người thành thị nới dần khoảng cách với tết của người nông thôn, cách chơi tết của thế hệ hiện tại càng xa khác thế hệ trước. Nhưng về tết, tết để trở về là ý niệm không dễ đánh rơi trên đường phát triển.

Đi càng xa càng phải cẩn trọng. Đường càng dài càng phải bám lấy lề để định hướng. Đường càng trắc trở càng phải có nền vững để giữ thăng bằng. Tết là cái gốc để vươn đi, cũng là nguồn cội để tụ về. Trong hành trình mê mải lập thân, làm giàu nào đó, có những thời khắc ta quên đi tết nhất, nhưng hễ có cơ hội là nó lại ùa về tràn đầy.

Cuối năm cùng nhau lên chuyến xe, toa tàu, khoang máy bay, để đến điểm đích là những cuộc sum vầy. Không khí tết đã hiện ra giữa câu chuyện trên hành trình, mùi tết thoảng đưa từ những túi quà bánh mứt, âm thanh tết vọng vang trong tiếng cười giòn tan tâm thế xả hơi rời hết những bận bịu ngày thường.

Về tết. Về với mẹ vừa rảnh tay sau buổi gói bánh chưng, cười hiền bên khung cửa chờ đám con cháu sà vào. Về bê mấy chậu hoa tết rung rinh trong gió se sắt cuối đông. Về ngắm đám cháu quây quần ríu rít khoe quần áo mới. Về nghe bên rào dâm bụt ngăn lấy lệ với nhà hàng xóm, vẳng tiếng gà gáy xế báo xuân sang.

Về tết háo hức, về quê rộn ràng, về nhà đầm ấm, ai mà không muốn về. Dẫu biết rằng, chỉ ít lâu thôi, khi mùa xuân cạn ngày, những người trở về tất bật, lại thành những kẻ vội vã ra đi.

VÕ TIẾN