Vỡ lẽ!…

0
70

Tôi vô phước sinh ra giữa lòng cộng sản.

Tôi lớn lên giữa nơi khô cằn sỏi đá Miền Trung.

Quê hương tôi nằm bên trong vĩ tuyến, nhưng là cái nôi của cách mạng cộng sản ngày xưa.

Tôi không biết Mỹ và Nguỵ là gì? Cũng không biết Việt Nam Cộng Hoà (VNCH) là gì?

Cũng chưa bao giờ biết sự phồn hoa của Đô Thành Sài Gòn một thời mà ông Thủ tướng Singapore Quang Diệu hằng mơ ước.

Tôi không học nhiều, nhưng thời học sinh của tôi cũng từng là cháu ngoan Bác Hồ, là đoàn viên ưu tú dưới mái trường đỏ của Xã Hội Chủ Nghĩa (XHCN).

Ngày xưa tập thơ gối đầu của tôi là “Theo Chân Bác”. Tôi vẫn cứ yêu đảng yêu bác cho đến chết nếu facebook không du nhập vào Việt Nam.

Nhờ vào cộng đồng mạng tôi đã được mở rộng tầm mắt, rồi từ đó ý thức đã cho tôi biết những gì tôi học, những gì tôi bị nhét vào đầu là sự dối trá, dối trá một cách quá trơ trẽn.

Chỉ cần đặt một vài câu hỏi nhỏ thôi ví dụ như là:

Nếu Xã Hội Chủ Nghĩa (XHCN) là thiên đường thì tại sao khi du học con lãnh đạo không chọn là Trung Quốc hay Bắc Triều Tiên?

Tại sao con cháu của những vị tướng lừng danh như Võ Nguyên Giáp, Nguyễn Quốc Thước lại chọn Pháp, Mỹ, Anh, Canada và các nước tây phương để sống mà không phải là đất nước Việt Nam hay là Trung Quốc?

Tại sao Nguyễn Công Khế, Hồ Thị Thu Hồng một thời chửi Mỹ hàng ngày rồi cuối cùng lại chọn Mỹ để định cư cả vậy.?

Còn nhiều lắm, nhưng không thể nào kể hết trong một Stt được.

Câu cuối cùng tôi muốn hỏi là: Hơn 90 triệu người dân Việt Nam có ai đã từng được cầm lá phiếu bầu lãnh đạo thể hiện quyền của một con người chưa?

Tôi lưu lạc và học hỏi khắp nơi để chỉ nói lên những điều mình thấy, viết những điều mình biết.

Tôi đủ lớn và cũng đủ già để chịu trách nhiệm với những gì mình viết và nói ra những gì mình biết, không liên quan gì tới những người thân của tôi cả.

Vì thế đừng chơi trò dơ bẩn đe doạ và méc phụ huynh.

Đời người một lần sống và một lần chết, chúng ta nên bình tĩnh để “Đối Mặt” mà thôi.!

HOÀNG THỊ THUÝ MIÊN