Tượng khỉ…

0
373

Bây giờ dư luận hay có phản ứng không hay về nhiều phát ngôn của những người tự nhận là “trí thức”, “lãnh đạo”. Bởi những phát ngôn đó thể hiện một trình độ thấp kém, một nhận thức lạc hậu, thậm chí đó là sự cản trở sự tiến bộ của xã hội của những con người đó.
Vây nguyên nhân do đâu? Tôi thử lý giải bằng truyện ngắn này.
Mời các bạn đọc lại.

TƯỢNG KHỈ

Ông là nghệ sỹ tạc tượng nổi tiếng, đặc biệt tượng các con vật. Các con vật ông tạc, sống động như thật. Tượng con vật do ông tạc để khắp nơi. Trong phòng thí nghiệm, ngoài vườn hoa, lớp mẫu giáo, thậm chí…ở viện bảo tàng động vật, tượng của ông còn để lẫn với những con thú nhồi bông… nhiều người không phân biệt được.

Tên tuổi ông tạc tượng con vật, cả nước biết, vang xa ra ngoài biên giới, nhiều tổ chức bảo vệ động vật, viện bảo tàng tự nhiên lớn ở nhiều nước…biết.

Nhưng điều đó vẫn chưa làm ông vừa lòng, ông muốn khám phá, muốn đi trên con đường mới để biết khả năng của mình, để cho thiên hạ thấy rằng… sáng tạo không ngừng, luôn tìm tòi…đó là con đường phải có, duy nhất của người nghệ sỹ.

Vậy nên, khi có một cuộc thi tạc tượng “Biểu tượng của người trí thức Việt Nam” ông ghi tên dự thi.

Muốn tạc được một bức tượng thật đẹp, cần phải có cảm hứng. Thế là ông tìm chân dung của những vị giáo sư khả kính, những trí thức có tên tuổi , đến nghe trực tiếp những buổi nói chuyện của một số người “nổi tiếng”…. Ông ghi chép tỉ mỉ, chụp ảnh chân dung đủ góc cạnh….

Cẩn thận như thế, tỉ mỉ như thế, nhưng bức tượng “Biểu tượng của người trí thức” do ông tạc… trượt ngay từ vòng: “ Mới định gửi xe”.

Nhìn bức tượng bị trả về, ngồi ngẫm nghĩ, ông hiểu. Cái khổ của ông, ông không phải là nghệ sĩ tác tượng người mà tạc con vật đã thành thói quen, thành nếp nghĩ, thành suy luận…nên có thể ông tạc bức tượng “người trí thức” không chính xác. Trượt là phải!

Ông giữ bức tượng đó lại! Coi như một bài học cho mình.

…Thì cũng vừa lúc đó một tổ chức “Bảo vệ động vật hoang dã thế giới” có giấy mời ông gửi tượng đến để thi “ Tạc tượng KHỈ”. Thời gian quá gấp rút, tượng khỉ trong phòng tạc tượng của ông không còn… Chỉ còn bức tượng “Biểu tượng tri thức Việt Nam” để góc phòng. Ông đến gần bức tượng, ngắm nghía một hồi, rồi “À” lên một tiếng rõ to, hăm hở sữa đi vài chi tiết cho thật giống….

Rồi ông gửi bức tượng đó đi dự thi!

Gửi đi, ông cũng không hy vọng được giải, họ trưng bày cho thiên hạ xem, cũng là hạnh phúc lắm rồi.

Nhưng có ngờ đâu!

Bức tượng của ông được giải đặc biệt với lời nhận xét của ban tổ chức cuộc thi: “Bức tượng Khỉ” của ông tạc rất sống động. Thể hiện rõ bản chất của con khỉ: Hèn, chỉ dám sống bầy đàn, nhưng hay tranh ăn, ưa nịnh, giỏi bắt chước, rất bẩn…Ban tổ chức nhất trí trao giải đặc biệt cho bức tượng này! Xin chúc mừng ông”.

TRUNG TRAN KY