Từng dài âu lo…

0
37

Những ngày này, may còn có Trầm Tử Thiêng phổ độ. Cái đĩa cũ mình nghe đi nghe lại suốt tuần. Lời, từng lời, rướm máu và hân hoan.

Hãy nghe điệp khúc “hãy nói cho mọi người cùng nghe, người đã cứu người”, tôi nghe khi nghĩ về những bàn tay chìa ra cho nhau, nghe khi thấy em bé đứng ngã tư nhận chiếc bánh mình biết cúi đầu cám ơn người tặng, nghe khi cụ xích lô xua tay, “có rồi, mới được cho rồi”, nghe khi thấy những người bệnh đã khỏe mạnh tại nhà nhờ các bác sĩ theo dõi và hướng dẫn từ xa. Hãy nói cho mọi người cùng nghe, người đã cứu người. Chỉ một người đi từ trầm luân ra mới có thể mang tin mừng ấy vang lên ca khúc. Chỉ một người từng tuyệt vọng lắm mới có thể thấu “tạ ơn trên, người vẫn thương người”. Tạ ơn thượng đế không phải vì sự gia ân nào, tạ ơn vì loài người còn tự thương lấy nhau, tạ ơn vì còn nhìn nhau đồng loại. Cái ý nghĩa ấy về thượng đế, phải qua một tao đoạn mới biết 7 chữ tóm gọn cuộc hành trình tâm linh kỳ vỹ thế nào.

“Làng xóm xiết bao tình thân, ngày xưa như mới hôm nào”, Trầm viết về cuộc trở về trong mơ tưởng bằng những nhịp đều. Những người đang tìm một chốn ngụ qua cơn bão, “ngày trước nhớ con đường đi, giờ ta vẫn nhớ lối về”. Hành trình ấy hiển hiện khi quê nhà cất tiếng “cùng trách những câu thật đau: người đi, đi mãi mới về”, có ai nghe ra niềm vui và nước mắt trong câu hát ấy những ngày này. Quê nhà biết những người đi ấy, nỗi nhớ có thể buồn “Đời đôi khi quên nuôi nấng, những đứa con chơ vơ lạc loài. Giọt máu ném ra ngoài sân chị em chung số vô phần”. Thế nhưng, “Giờ có trách ai thật đau, thì con tim vẫn thua dài”, người đi không trách người về càng không, “Tình ta khôn nguôi mơ ước, nối bên đây, bên kia chung lòng. Để mãi mãi trong ngày mai, đường quê hương nối thêm dài”.

“Xin cho me. Trọn niềm tin đêm nay. Người sẽ về. Trước khi trời bủa tối. Xin cho me. Một giờ im kinh động. Người sẽ về, dù rách rưới tả tơi”, ông đang nói về những ngày nào nữa chứ. Nỗi ngóng trông bình an cho bàn chân còn lang thang nào đó, dù rách rưới, tả tơi cũng về trú kịp dưới mái nhà trước khi bị bủa vây bởi bóng tối, bởi nỗi buồn. “Người về một giờ một đông thêm. Người đi càng giây càng không còn. Một thời điêu linh. Một phen hoạn nạn”, cái phen hoạn nạn khiến “Rồi ngày sinh ly. Rồi đêm tử biệt”. Nỗi ám ảnh, bất an đi vào cả giấc chập chờn “Từng dài âu lo. Từng đêm đợi chờ. Mộng thật cam go”. Đến giấc mơ còn căng mình mà bước. Nhưng Trầm biết, sau tất cả những đêm và ngày, những sinh và tử, những tả tơi, cam go đó là “Thù hằn anh em, bỗng nhìn nhau gọi nhau thật đậm đà”. Sẽ đến thôi, sau một giấc ngủ muộn “Mộng chờ sau đêm. Ngày mai thật lạ”. Sau đêm dài mộng mị mới là giấc mộng thật, mở một ngày mai. Kỳ lạ, giấc mộng đến khi tỉnh thức mới là giấc mộng đẹp. Khi con người hết sự hoảng hốt của đêm đầu tiên, hết cái bất ngờ của bóng tối vây bủa “Từ khi loạn ly vào đêm đầu. Tình người tiêu hao, niềm tin bội bạc”. Kiên cường chịu đựng, dũng cảm chung tay “Miễn là mai niềm đau thành nụ cười”. Đêm dài còn đó, nhưng người nhận ra nhau rồi, người thấy đêm mang màu sắc khác, “Còn lại đêm nay với vòng tay tình yêu người và người”; “Còn lại hôm nay những lời kinh tình yêu đầy nhiệm mầu”.

Các ca từ trên được dẫn từ 3 bài “Có tin vui giữa giờ tuyệt vọng”, “Việt Nam niềm nhớ” và “Kinh khổ”. Ca khúc đỡ đần ta qua nghịch cảnh, ca khúc giúp con người nhìn được toàn diện và chi tiết, ca khúc như một cánh tay để ta tựa vào, phải như thế chứ. Dù được viết ra bao nhiêu năm trước, trong hoàn cảnh thế nào, ca khúc cũng biết bi kịch luôn diễn ra như thế, con người luôn cần những điều như thế.

THUAN VUONG TRAN