Tui thèm…

0
60

ui thèm lại được một lần trần truồng tắm giữa trời, mắt ngước nhìn chùm bông sầu đâu tím ngắt bên hàng rào góc phố.

Tui thèm được thấy Mạ mặc áo gấm đen, đeo vòng ngọc xanh và đôi khuyên vàng choé bước lên xe ba lái đi thăm họ hàng trong tiếng đì đùng pháo Tết

Tui thèm lê la trên sân gạch nghe tiếng hai hòn bi ve chạm nhau, chơi cùng thằng bạn hàng xóm rồi cãi cọ rất hồn nhiên.

Tui thèm bát bún suông của O Huệ mang áo dài nâu gánh ngang nhà, Mạ kêu cả nhà bao hết gánh, ôi chao miếng chả tôm ngon quá chừng và trái ớt cay xé lưỡi.

Tui thèm buổi sáng hơi sương, co ro chạy qua lò bánh mì ông Vấn ôm về những chiếc bánh mì dòn nóng phỏng môi.

Tui thèm được nhìn dáng Mạ ngồi với những giọt mồ hôi bên bếp đỏ rực sên thau mứt gừng, mứt khoai và nồi chè đậu xanh đánh sôi sùng sục chuẩn bị cho ngày Tết. Tui đứng chực chờ vét nồi chè thơm ngát và miếng đường cháy đáy thau mứt ngọt cho đến tận bây giờ.

Tui thèm bữa trời mưa tầm tã ra cà phê Xướng ở chợ Cồn bưng li cà phê sữa đựng trong tô nước nóng mang về cho ba buổi sớm mai. Trời ơi cái mùi thịt mỡ kho với ngũ vị hương quyện mùi cà phê với chút bơ Bretel ở cái quán cà phê ấy, tui biết tìm đâu bây giờ? Dù có ở Paris cũng tìm không thấy.

Tui thèm buổi chiều trèo lên mái nhà thả con diều bay thấu trời xanh để ước ao một ngày sẽ bay lên đó ngồi bạn với mây.

Tui thèm được nằm úp mặt chổng mông hứng lấy những ngọn roi đau quắn đít của Ba, tui không khóc chỉ trừng trừng con mắt, bây giờ con có cháu nội rồi con nhớ ngọn roi của Ba mà nước mắt chảy hai hàng.

Tui thèm những buổi nhà vắng, trốn sau bàn thờ, lục tủ sách của Ba, đọc ngấu nghiến những cuốn sách kể đủ thứ chuyện trên trời, giúp tui phiêu lưu vào một thế giới khác, thế giới của văn chương.

Tui thèm những buổi trưa trốn ngủ chạy ra bàu Thạc Gián, xóm của những cây tre rậm rì, đuổi bắt những con chuồn chuồn ớt đỏ au, con chuồn chuồn trâu hai mắt to đen đem cắn rốn để được bơi cho lẹ.

Tui thèm được trở lại những buổi chiều hè lang thang ở đình Thạc Gián, nhìn tò mò mà sợ hãi hình Bạch Hổ ở bức bình phong. Đi lượm những trái mù u rớt từ cành cao tít về chẳng biết làm gì. Ve kêu râm ran và lòng xốn xang khi nhớ lại.

Tui thèm những hôm bệnh trái gió trở trời được nằm ngủ với ba để nửa đêm giật mình khi ba sờ tay lên trán theo dõi cơn đau. Mấy chục năm rồi con không được nhìn bàn tay ấy nữa.

Tui thèm những chiều ba mươi Tết, pháo nổ vang trời, rước ông bà, nhìn ba mang áo dài đen có chữ thọ đứng tựa cửa ngóng về phương Bắc, nước mắt tràn ba nhớ mồ mả ông bà, nhớ quê hương biết bao giờ về lại. Ôi giọt nước mắt của người đàn ông.!

Tui thèm được nhìn lại bàn thờ sáng choang ánh điện, sáng ngời bộ tam sự mấy anh em mất mấy ngày lau bóng chuẩn bị đón xuân, tượng Quan Thế Âm Bồ Tát đứng trên toà sen rót giòng nước Cam Lồ cứu nạn chúng sinh làm bằng vải lụa, ánh lụa trắng xếp khéo léo với khuôn mặt từ bi theo tui suốt một đời.

Tui thèm những buổi sáng chủ nhật, hơn chục anh em quanh bàn xì xụp món bún nước xuýt heo quay của ông Thừa, những bát bún đầy ớt bột ngày nào suốt đời không thấy nữa và anh em giờ cũng tản mát mỗi kẻ một phương trời.

Tui thèm những buổi tối mùa đông, mưa sụt sùi hơn nửa tháng, ngồi quanh nồi khoai khô ngào đường đen của bà Tám mang lên từ Ái Nghĩa, ôi miếng khoai dân dã nay tìm đâu?

Tui thèm được đi dọc đường rầy qua Chợ Cồn lên Cầu Vồng nhìn xuống, phía dưới kia là sân vận động Chi Lăng, hồi đó thấy gì cũng to, cái gì cũng lớn và thấy mình nhỏ bé biết bao nhiêu.

Tui thèm được đứng hàng giờ xem hoạ sĩ già Trần Viết Hậu vẽ Phật Thích Ca đi trên bảy toà sen, cho tới giờ theo tui vẫn thấy chưa ai vẽ cảnh này đẹp hơn người hoạ sĩ ấy. Bắt chước nét vẽ của ông, Phật Đản năm nào tui cũng làm một Phật Thích Ca cho riêng mình, bắt đèn chớp tắt để trên cây trứng cá nơi giếng nước ngoài sân.

Tui thèm được đi lại qua sông Bạch Đằng, qua những bãi cát mênh mông, những hàng dương xanh ngắt cùng anh Hai đến biển Mỹ Khê xem máy bay biểu diễn giữa sóng nước chập chùng, đường đi sao xa ngái.?

Tui thèm những buổi chiều hè, cả nhà ra biển Thanh Bình, dầm nước biển cho đến khi mấy ngón tay nhăn nhúm, ăn miếng cơm nắm Mạ vắt với miếng cá kho khô, những món trân quý bây giờ làm sao ngon bẳng miếng cơm nắm giữa bãi biển thuở ấy.

Tui thèm những cơn đau răng, được Ba dẫn đến bệnh viện nơi Ba làm việc, ai gặp cũng xoa đầu, ai thấy cũng hỏi thăm, thấy hãnh diện được làm con Ba, dù sau đó khóc rống lên vì nhổ răng đau quá.

Tui thèm được Bác dẫn đi xem đoàn cải lương Tuý Nguyệt diễn vở Bên giòng sông Trẹm ở Khu giải trí, người ta diễn quái quỉ gì mà hai bác cháu khóc như cha chết, ra về hai mắt đỏ hoe.

Tui thèm những bữa cơm, cả nhà ngồi quanh bàn, đông hơn tiểu đội, im phăng phắc trước ánh mắt nghiêm khắc của Ba và những món ăn ngon Mạ nấu, nồi cá hố kho dưa chua, dĩa chả cá thác lác dòn dai, món cá chuồn kho thơm hay chiên dòn với hạt nén. Ôi chao những con cá bống kho khô cong như lưỡi câu… Ngon ơi là ngon!!! Có ai nấu ngon như Mạ của mình đâu.

Tui đang thèm một tuổi thơ, đã qua rồi hơn nửa thế kỷ. Tui đang có một giấc mơ để được quay về những ngày tháng cũ, quãng thời gian không bao giờ trở lại nữa. Những chuyện này bây giờ như cổ tích nhưng thời gian không xoá được trong tui. Tui thèm được trở về, dù chỉ một ngày, dù chỉ một giờ. Tui khát khao giây phút đủ mặt tất cả, có Ba, có Mạ, có tất cả anh chị em, tất cả đều giơ tay điểm danh: Tui có mặt.

Tui đang ngoái đầu lại nhìn về, có phải tui đã già rồi chăng? Đã sắp cổ lai hi rồi, già thật rồi!

DODUYNGOC