Tôn giáo nhiều tín đồ: đạo văn…

0
51

Ba năm trước, khi dư luận ầm ĩ vụ đạo văn của GS.TS. Nguyễn Đức Tồn, nguyên Viện trưởng Viện Ngôn ngữ học, Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam chỉ đạo giải quyết rốt ráo, nhưng “rốt” đâu không thấy, chỉ thấy “ráo”.

Tôi bảo giới học thuật Việt Nam vẫn ráo hoảnh, vì ai cũng nghĩ “chắc nó trừ mình ra!”. Đúng ra là ai cũng nghĩ, đạo văn đang là một thứ tôn giáo được huấn luyện trong nhà trường, bắt đầu từ việc chép văn mẫu, không thể gọi là ăn cắp!

Kết quả là có lập một trăm hội đồng cũng không xử được!

Và thế là các tín đồ của đạo văn vẫn thi nhau ăn cắp. Người không biết tiếng Anh thì ăn cắp lẫn nhau trong nội bộ. Người biết tiếng Anh thì cuỗm luôn của nước ngoài. Và đến khi làm sang khoe luôn sự ăn cắp lên tạp chí quốc tế thì mới bị người ta lên tiếng.

Nhưng tôi tin chắc không ai thấy nhục. Vì hành vi đó có gốc sâu xa từ giáo dục.

Nguyên do nằm ở câu chuyện tôi viết từ ba năm trước.

———-

Ô! BẠN TỒN CHÉP VĂN MẪU…

Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam vừa có lệnh cho Bộ Giáo dục và Đào tạo kiểm tra và báo cáo “nghi án” đạo văn của Nguyễn Đức Tồn, Tổng biên tập Tạp chí Ngôn ngữ học, nguyên Viện trưởng Viện Ngôn ngữ học.

Phải công nhận quy trình kiểm tra đạo văn của khoa học Việt Nam rất chặt chẽ và bài bản. Hơn mười năm trước, người ta đã từng tố giác vụ đạo văn động trời này. Cũng từng qua Hội đồng chuyên ngành dăm lần bảy lượt rồi qua Hội đồng giáo sư nhà nước, nhưng vẫn chưa thể kết luận được. Nghi án vẫn là nghi án, rất phức tạp, phức tạp hơn vụ ấu dâm ở Vũng Tàu. Nay phó Thủ tướng yêu cầu đến cấp bộ kiểm tra lần nữa để kết luận nghi án này. Có lẽ lần này phải là chuyên gia thật cao cấp mới có thể kết luận được ông Tồn có đạo văn không?

Đạo có tang, dâm có tích. Ở đây tang tích đều có đủ. Nhưng hội đồng các cấp trình độ đã cao, nay đòi hỏi cao hơn bậc nữa liệu có kết luận được không?

Chắc là phải đợi một dự án ngàn tỉ cho riêng vụ đạo văn của ông Tồn mới có thể kết luận một cách khoa học!

Tôi thử mang một trang sách của ông Tồn với một trang luận án của chị Khanh sang cho thằng bé hàng xóm học lớp 3. Tôi bảo cháu đọc đi. Nó đọc xong trang luận án của chị Khanh, rồi đọc hết trang của ông Tồn và ngơ ngác hỏi tôi:

– Ơ, hai cái này giống nhau như đúc mà bác?

Tôi cười và hỏi:

– Đố con biết vì sao nó giống nhau?

Thằng bé không cần nghĩ, nó nói ngay:

– Con biết rồi! Cô Khanh dạy thêm ở nhà. Bạn Tồn khi làm bài đã chép văn mẫu…

Tôi xoa đầu nó và khen giỏi, giỏi hơn các giáo sư tiến sĩ trong các hội đồng. Con đọc chỉ mấy phút mà phát hiện hai bài văn giống như đúc, trong khi giáo sư tiến sĩ đọc hơn mười năm nay mà không kết luận được là có giống hay không. Tôi giải thích thêm:

– Trẻ em thì gọi là chép văn mẫu. Còn người lớn, cỡ giáo sư tiến sĩ thì gọi là đạo văn đó con.

Thằng bé gãi đầu, tỏ ra không hiểu:

– Đạo văn là gì hở bác? Con nghe nói có đạo Phật, đạo Công giáo, đạo Hồi, đạo Mẫu gì đó… chứ con chưa nghe nói đạo Văn? Thế đạo Văn của bạn Tồn ở đâu, có đông người theo không bác?

Để trẻ em không có ấn tượng xấu về thể diện quốc gia của các hội đồng khoa học, tôi nói:

– Việc chép văn mẫu của các cháu thì thuộc đạo Mẫu. Còn chép văn của nhau ở hàng giáo sư tiến sĩ như bạn Tồn thì thuộc đạo Văn, con ạ. Nhà thờ chính của đạo Văn ở tận thủ đô kia. Đạo Văn hiện nay có rất đông người theo. Nhiều giáo sĩ cùng theo một đạo nên họ không thể phân biệt đạo của họ là chính đạo hay tà đạo nữa…

Thằng bé không hiểu gì. Nó nói:

– Lớn lên con cũng theo đạo Văn vì con muốn thành giáo sĩ.

Tôi lại cười và xoa đầu nó:

– Con giỏi hơn giáo sĩ rồi đấy chứ! Nhưng đạo này thờ ông thần là tướng cướp đấy con ạ. Ông thần này thiêng lắm. Không cần học kinh sách nhiều. Cứ cúng mâm cao cỗ đầy thì ổng sẽ chứng giám, phù hộ cho tai qua nạn khỏi và giữ được chức giáo sĩ!

 CHU MỘNG LONG

***

ĐẸP MẶT QUÁ!…

Đó là mặt của bà Hoàng Xuân Phương và ông Vũ Mộng Lân, cả 2 đều là giảng viên đại học, có cả ngàn học trò, đã chôm chỉa phần lớn (85%) nội dung dịch từ bài báo của giáo sư Jim Macnamara (Úc), đã đăng trên tạp chí quốc tế uy tín Journalism & Mass Communication Quarterly năm 2016.

Chôm xong họ in thành giáo trình, rồi xuất bản sách để dạy cho sinh viên và bán kiếm danh.

Điều này khiến ngài Jim Macnamara bực bội phải gửi email đến khoa báo chí và truyền thông Trường ĐH Khoa học xã hội và nhân văn (ĐH Quốc gia TP.HCM) và Trường ĐH Văn Lang phản ánh nhóm tác giả Hoàng Xuân Phương (phó khoa quan hệ công chúng – truyền thông Trường ĐH Văn Lang) và Vũ Mộng Lân (giảng viên cùng khoa) đạo văn.

Mà cái bà Phương bằng cấp đầy mình này có truyền thống chôm, bởi trước đó, cuốn sách “PR từ chưa biết tới chuyên gia” “của bà” cũng bị tố đạo văn từ sách nước ngoài, cụ thể bản gốc của giáo sư Larry Litwin.

Thầy bà vậy nên nạn trộm cắp tùm lum phải rồi!

NGUYỄN ĐÌNH BỔN