Tôi, tiến sĩ, xin xuống học lớp một…

0
208

Đọc sách Tiếng Việt Một, tôi, tiến sỹ ngữ văn cũng khóc.

Nhiều từ ngữ ở sách lớp Một tôi chưa bao giờ dùng mặc dù tôi đã làm cả luận văn, luận án, công trình, kể cả sáng tác thơ, văn bằng tiếng Việt. Có nghĩa là vốn từ tiếng Việt của tôi thua học sinh lớp Một học chương trình ông Thuyết, ông Thống?

Không dùng thì ắt không hiểu nghĩa. Ví dụ “gà nhí”, “gà nhép”, “nhá cỏ”, “nhá dưa”… Không chừng rồi phải học luôn cả “lói ngọng”, “lền trời”, “trừu mến”, “học xinh”??? Chẳng phải từ điển phổ thông Nguyễn Văn Khang đã đưa vào những từ như vậy để học sinh học?

Nghe PGS. Đoàn Lê Giang trả lời phỏng vấn báo chí, rằng đó là những từ địa phương ngoài Bắc.

Thôi rồi. Lâu nay nhiều người bảo ta đang ở thời kỳ Bắc thuộc. Tôi cứ tưởng người ta nói thuộc Bắc Kinh, nào ngờ Bắc thuộc là lệ thuộc Bắc Việt, lấy cách nói của dân quê vô học ngoài Bắc làm ngôn ngữ chuẩn. Vậy là ông Thuyết chủ trương cải cách căn bản và toàn diện giáo dục bằng cách buộc trẻ em toàn quốc phải học dân quê ngoài Bắc mới đạt chuẩn trình độ văn hoá phổ thông!

Và nữa. Mới vào lớp Một mà phải đọc thông toàn truyện ngụ ngôn. Truyện ngụ ngôn đòi hỏi một vốn sống và tầm trí tuệ cao mới hiểu được. Tôi, trình độ tiến sỹ thử đọc vài truyện, và thú thực tôi cũng hiểu lơ mơ. Đó là chưa nói có những chuyện không phải ngụ ngôn nhưng do các ông bà soạn sách bịa ra, nội dung toàn những trò láu cá, lưu manh. Tôi thật thà khó mà học nổi.

Tôi học phổ thông rồi đại học có quá nửa số thầy cô giáo ngoài Bắc vào Nam dạy.  Rồi hai năm học thạc sỹ ngoài Bắc. Chỉ có 4 năm làm tiến sỹ trong Nam. Nghĩ cũng lạ vì chưa thấy thầy nào ngoài Bắc dùng những từ như vậy. Có lẽ vì vậy mà khi thử tự học lớp Một theo chuẩn của ông Thuyết, ông Thống xem sao, cá nhân tôi thấy khó thật.

Đích thị là do tôi ngu rồi. Vậy thì phải học lại bắt đầu từ lớp Một cải cách thôi. Nhưng theo GS.TS. Nguyễn Minh Thuyết và GS.TS. Nguyễn Thị Hạnh thì thầy cô thấy khó, nặng vì “không biết dạy”. Vậy thì tôi đề nghị chính ông Thuyết và bà Hạnh phải trực tiếp dạy tôi mới được. Bạn nào muốn học thì vào đây đăng ký. Học phí thì hỏi ông Thuyết. Theo tôi đoán, phải cao gấp bốn lần bình thường.

Ghi chú: khi đã đăng ký đủ số lượng cho một lớp rồi mà ông Thuyết, bà Hạnh không chịu dạy thì… đừng có trách!

CHU MỘNG LONG

***

HỌC SỰ GIAN XẢO: AI ĐÃ ĂN MẤT CUA?

Chuyện kể rằng, vào thế kỷ 21, xứ ta có cuộc cải cách giáo dục rất căn bản và toàn diện. Ấy là ngay khi bắt đầu học chữ, trẻ em phải học sự láu cá, gian xảo để cải tạo nòi giống thật thà. Cùng với học những từ của dân quê nhậu nhẹt như “nhá dưa”, “nhá cỏ”, “gà nhí”, “gà nhép”…, bài học còn “tích hợp” cho trẻ em những câu chuyện ngụ ngôn nhằm phát triển năng lực vươn đến đỉnh cao trí tuệ. Chẳng hạn bài học chị Tham lừa em Bi, em Sơn láu cá chép kết quả toán do em Hà nhắc bài, rồi bọn Lừa Ngựa đùn đẩy gánh nặng cho nhau…

Đến bài học “Cua, Cò và đàn cá” (Bài 63 ôn tập, trang 115) thì đúng là đỉnh của đỉnh cao trí tuệ. Bài học tích hợp phát triển kỹ năng sống qua chuyện Cò lừa đàn cá và ăn sạch. Riêng Cua thì không thấy đâu, mặc dù trẻ em phải chu mỏ phát âm nhiều lần Cờ-ua Cua.

Vậy Cua đâu mất rồi? Đứa nào hỏi vậy là ngu! Vì đó là nghệ thuật trừu tượng. Chuyện kể về một anh hoạ sỹ triển lãm tranh. Hết màu, anh ta triển lãm cả cái bức chưa vẽ gì, nhưng bên dưới lại chú tên tranh “Đàn bò gặm cỏ”. Người xem hỏi cỏ đâu? Hoạ sỹ trả lời cỏ bị bò ăn hết rồi. Người xem lại hỏi bò đâu? Hoạ sỹ trả lời bò ăn cỏ xong thì cũng bỏ đi hết rồi!

Cứ theo như giải thích về tranh trừu tượng thì trong chuyện “Cua, Cò và đàn cá” thì đàn cá đang bị Cò lừa để ăn nên có thể còn nhìn thấy cả Cò và Cá. Còn Cua thì đã bị ăn từ trước rồi, vì thịt Cua rất giàu chất đạm. Người ta đã ăn thịt Cua từ khi làm Chương trình nên khi làm Sách giáo khoa ắt Cua không còn trong bài học. Chỉ còn cái vỏ của từ để các cháu phát âm Cờ-ua Cua, tức vỏ Cua. Cua thịt đó có trị giá 34 ngàn tỷ, các cháu có thèm không? Cố học cho thật nhanh, thật giỏi để sau này được ăn thịt Cua nhé!

Sách này do ông Nguyễn Minh Thuyết làm Tổng chủ biên kiêm Chủ biên.

CHU MỘNG LONG