Thầy giữ điểm 2, em giữ ước mơ…

0
95

Đây là câu chuyện có thật về một một cậu bé tên là Monti. Khi 16 tuổi, Monti phải làm một bài khóa kể xem mình muốn làm gì sau này.

Cậu suy nghĩ rất lâu và tốn kha khá thời gian để mô tả ước mơ của mình. Monti muốn sau này lớn lên trở thành một chủ nông trại. Cậu đã viết ra mười trang, mô tả chi tiết trang trại rộng 400 mẫu Anh, thậm chí còn vẽ sơ đồ  bố trí các công trình, chuồng ngựa và đường đi.

Cậu còn lập nên một kế hoạch rất chi tiết về xây dựng ngôi nhà trong tương lai rộng đến 8.000 feet vuông. Ngày hôm sau, Monty nộp cho thầy giáo bài khóa của mình.

Ba ngày sau, thầy giáo trả bài. Thầy cho Monti điểm 2 to tướng với lời phê: “Ở lại gặp thầy sau giờ học”. Sau giờ học, Monti đến gặp thầy và hỏi tại sao mình lại bị điểm 2. Thầy giáo nói:

“Là bởi vì mong ước đó sẽ không bao giờ thực hiện được với một học trò như em. Em cần phải rất nhiều, rất nhiều tiền mới có thể mua được một nông trại như thế. Thế em có tiền không? Không. Gia đình em rất nghèo, và hoàn toàn không có khả năng để em thực hiện được ước mơ của mình. Nó là không tưởng. Vậy nên em hãy về nhà, viết một bài khóa khác có vẻ thực tế hơn đi. Có thể là tôi sẽ cho em điểm khác đấy”.

Cậu bé trở về nhà, xin bố lời khuyên. Bố nói:

“Con trai, bố sợ là không giúp được gì cho con. Bố nghĩ là con cần phải có quyết định, và bố có cảm giác, quyết định đó sẽ rất quan trọng đối với con”.

Monti suy nghĩ về lời lời của bố suốt một tuần. Sau rốt, cậu đến nộp lại cho thầy bài khóa cũ và nói: “Thầy có thể cho em điểm 2, và em xin giữ lại ước mơ của mình”.

Năm tháng trôi qua, Monti đã trưởng thành. Ông đã kể lại câu chuyện này cho một đám đông và nói tiếp:

“Tôi kể lại cho các bạn nghe câu chuyện này, vì các bạn đang ngồi trong ngôi nhà rộng 4.000 feet vuông giữa nông trại rộng 200 mẫu Anh của tôi. Còn bài khóa năm nào đang được đóng khung treo phía trên lò sưởi”.

Monti tiếp tục:

“Phần kỳ lạ nhất của câu chuyện này nằm ở chỗ, là 3 năm trước đây, vào mùa hè, thầy giáo cũ của tôi đưa 30 học trò đến đây, cắm trại hẳn một tuần trong nông trại. Trước khi rời khỏi, thầy nói:

” Monti, hãy nghe, điều này thầy có thể nói với em bây giờ. Khi còn dạy em, thầy đúng là một kẻ đánh cắp ước mơ. Giờ đây, thầy rất làm ân hận, vì đã có thời đánh cắp nhiều ước mơ trẻ thơ. Nhưng thầy rất mừng, là em đã có đủ dũng cảm để giữ lại ước mơ của mình”.

HÃY ĐỪNG CHO PHÉP AI ĐÁNH CẮP ƯỚC MƠ CỦA BẠN.
HÃY LÀM MỌI THỨ THEO TRÁI TIM CỦA MÌNH, BẠN NHÉ!

Dịch PHAN VIỆT HÙNG