Thành công không đến bởi sự an nhàn…

0
469

MUỐN ĐƯỢC THÌ PHẢI MẤT.

Có cặp anh em song sinh nọ, cùng bước vào phòng thi đại học…

Kết quả người anh nhận được giấy thông báo nhập học, người em thiếu nửa điểm, trượt đại học. Hai anh em tướng mạo giống hệt nhau, nhưng tính cách lại khác nhau.

Người anh trung thực, đôn hậu, còn người em thì hoạt bát, lanh lợi.

Người anh cầm giấy báo nhập học, trước mặt người cha nghèo khổ bệnh tật, anh im lặng không nói gì, còn người em thì tự giam mình trong phòng, không ăn không uống, thở ngắn than dài: “Ông trời không có mắt, chẳng nhận biết được nhân tài”

Người cha mặt mày ủ rũ, thức trắng hai đêm suy nghĩ, cuối cùng nói với người anh: “Nhường cho em đi học đi con, nó thiên tính đã là người theo nghiệp học”

Người anh đưa giấy báo tận tay người em, rồi nói: “Đây không phải tấm vé đến Thiên đường, đừng đặt quá nhiều hy vọng vào nó”

Người em không hiểu, hỏi: “Anh nói thế nghĩa là gì?”

Người anh trả lời: “Một tờ giấy thấm, chuyên hút mồ hôi!”. Người em lắc đầu cười người anh toàn nói lời ngốc nghếch.

Ngày nhập học, người em đeo ba lô vào trường đại học.

Còn người anh…

Người anh lo việc còn lại của gia đình mình.

Anh nhận thấy cha mình đã già, vả lại nhiều bệnh tật cho cha nghỉ việc ở nhà máy xi măng về nhà dưỡng bệnh, người anh thay vị trí công việc của cha, đứng máy nghiền đá…Trên máy nghiền đá có loang lổ vết máu. Trên chiếc máy này đã có rất nhiều công nhân bị cán đứt ngón tay…

Người anh ngay từ ngày đầu làm công việc này đã có một mơ ước tốt đẹp.

Người anh bỏ ra ba tháng cải tạo thân máy, vừa nâng cao chất lượng đá nghiền, lại nâng cao hệ số an toàn, giám đốc nhà máy rất hài lòng, bèn điều anh về phân xưởng lò nung.

Phân xưởng lò nung bụi bay mù mịt, nhiều người đã bị bệnh phổi si-lic. Người anh cùng với những người kỹ thuật cốt cán, dốc hết tâm sức nghiên cứu, cải tiến thiết bị, đã cải thiện tốt môi trường phân xưởng. Giám đốc lại điều người anh sang phòng nghiên cứu thí nghiệm.

Trong phòng thí nghiệm anh đã học, đọc rất nhiều sách chuyên ngành, học hỏi kinh nghiệm những nhà máy có danh tiếng…Thời gian sau, chất lượng xi măng đã nâng cao, và nhà máy sản xuất được sản phẩm mới, thương hiệu của nhà máy đã lan truyền khắp nơi xa gần…Người anh đã trở thành người nổi tiếng trong giới công nghiệp vật liệu của thành phố.

Còn người em…

Người em vào đại học, năm thứ nhất vẫn học hành, cũng luôn viết thư hỏi thăm tình hình bệnh tật của cha. Sang năm thứ hai, quen một cô gái giàu có, liền chìm đắm vào dòng sông tình ái.

Cô gái có cái ví tiền cho anh dùng mãi không hết. Trong suốt hai năm người em không hề nhờ vả gia đình. Trái lại, khắp người thay đổi, diện toàn hàng hiệu.

Vào năm thứ 4 đại học, cô gái ấy “bái bai” người em. Người em hụt hẫng, đau khổ, anh ta luôn đắm mình trong quán rượu…chẳng đoái hoài gì đến việc học nữa. Thi cử toàn dựa vào quay cóp, cuối cùng cũng có được tấm bằng tốt nghiệp.

Người em như một con ruồi, bay đi một vòng lại quay trở về nhà chờ xin việc. Nhưng người em vẫn còn chút xấu hổ, không muốn về gặp cha mình trong tình trạng thảm hại thế này.

Qua công ty môi giới việc làm, người em nộp đơn dự tuyển vào công ty chế phẩm vật liệu xây dựng danh tiếng. Khó khăn lắm người em mới vượt được qua ba cửa ải, cuối cùng vào được vòng phỏng vấn của văn phòng tổng giám đốc. Thư ký thông báo người em được tuyển dụng, nhưng bắt buộc ban đầu phải làm công nhân ở phân xưởng lò nung. Người em cảm thấy ấm ức, yêu cầu gặp tổng giám đốc.

Thư ký chuyển cho người em một mảnh giấy, người em mở ra xem, trên có viết 8 chữ lớn: “Muốn lên Thiên đường, phải xuống Địa ngục”

Người em ngẩng đầu lên, bỗng thấy anh trai bước vào, ngồi nghiêm trang trên chiếc ghế tổng giám đốc…

* Thành công không quyết định bởi tấm bằng đại học, mà quyết định bởi chí hướng cao xa, dám dấn thân vào khổ nạn.

* Thành công không đến bởi sự an nhàn. Phải dùng mồ hôi, tâm huyết đánh đổi lại. Vì thế, “muốn lên Thiên đường, thì trước tiên phải xuống Địa ngục”.
Muốn được, trước tiên phải mất.
Muốn nhận, trước hết phải cho.
Muốn leo cao, thì trước hết phải xuống thấp.

VŨ LÊ AN