Sài Gòn những kỷ niệm khó phai…

0
38

Mỗi ngày qua nằm nhà giãn cách chống dịch, tui càng thương, càng nhớ Sài Gòn nhiều hơn mình ạ.

Sống nhiều năm ở đất Sài Gòn này, chắc mình cũng như tui, nhớ lắm những âm thanh rộn rã nơi có các chợ nông sản, chợ cá sớm mai và cả tiếng gù gù của những chú chim câu trước Nhà thờ Đức Bà dạn dĩ, thong dong thưởng thức thức ăn từ du khách.

Tui và mình làm sao quên được hình ảnh thân thuộc của Sài Gòn: đó là những ông chú ăng-tô-ni đóng thùng giương kính đọc tờ báo sớm mai, những bà dì bế cháu “phơi nắng sớm”, những quán hàng xèo xèo đỏ lửa, thực khách thong thả đọc thực đơn, rủ nhau chọn món ăn sáng, trưa, chiều, và những nhân viên vẫn kiên nhẫn đứng chờ nghe gọi món…

Thật vậy, dù chỉ sống ở Sài Gòn vài năm hay đã trên chục năm, thậm chí nửa đời người gắn bó với vùng đất “tre trẻ” này, “Người Sài Gòn” sẽ dễ dàng kể được vài điều ấn tượng với mảnh đất đầy thương yêu ấy:

Như bạn tui, người rất thích đọc truyện cổ tích các nước trên thế giới, mê mẩn truyện cổ Grim đã từng ví von Sài Gòn như một thiên đường “bánh kẹo” vốn đã từng làm hai anh em cậu bé Hansel và cô bé Gretel mê mẩn vô cùng. Bạn hàm ý, Sài Gòn không phải chỉ toàn bánh kẹo, thế nhưng sức hút ngọt ngào ấy khác gì vị ngọt ngào của bánh kẹo trong truyện cổ tích dành cho trẻ con…

Như em gái nhỏ Sài Gòn – Người trót mê món trái cây dĩa “lừng lẫy” ở con đường Nguyễn Cảnh Chân, Quận 1 – Bao năm rồi, cứ đi công tác về là kiểu gì cũng đến cái quán quen ấy để thưởng thức những dĩa trái cây mát lạnh kèm cả bình trà đá miễn phí. Cứ nhẩn nha mà thưởng thức trái cây, rồi lại nhẩn nha uống từng ngụm trà đá dù trời Sài Gòn nắng hay mưa…

Như tui, thì lại thích cảm giác thú vị của việc lâu lâu không ăn sáng ở nhà mà chọn một quán nhỏ đâu đó ngoài phố. Ở nơi ấy, kẻ chọn phở, người chọn hủ tíu, kẻ lại thích ăn sáng ở Sài Gòn bằng món cơm tấm mùi vị hấp dẫn không thể cưỡng lại được…

Và kết thúc bữa ăn sáng kia, đa số quán sẽ mời thực khách uống trà. Không phải là những bình trà được pha từ các loại trà khó kiếm. Đơn giản chỉ là những ấm trà lài bình dị và uống bằng những chén, tách thông thường.

Thực khách có thể uống cả ly trà đá lạnh hay hỏi chủ quán để được thưởng thức một bình trà nóng. Nếu không vội vã gì, đôi ba bàn khách có thể nán lại lâu hơn, chậm rãi uống trà, nói vài ba câu chuyện cuộc đời, chia sẻ những tin tức thời sự mới đêm qua.

Chén trà Sài Gòn quán trong ấm mới đậm vị làm sao. Hương vị ngọt hậu thật tuyệt vời còn theo người uống về đến tận nhà, hay đến cơ quan, để rồi buổi trưa, buổi tối cùng ngày hay những sớm mai ra… cứ thèm những phút giây nhẩn nha đầu ngày mới trước khi trở lại với những hối hả ngoài kia.

Sài Gòn đó, rộn ràng mà cũng nhiều tĩnh lặng, trẻ trung mà không thiếu những thâm trầm trăn trở. Hết dịch rồi, sớm cuối tuần như hôm nay, rủ một vài người bạn tâm giao đi ăn sáng, uống trà – kể cũng là một điều tuyệt vời, phải không mình ạ…

Mình có chuyện Sài Gòn thì nhớ kể cho tui nghe. Chuyện ít ít thì kể dưới comment, chuyện dài thì thì vô nhóm LÀ SÀI GÒN THÔI mà kể cho mọi người cùng nghe, nghen mình…

Nguồn: Chỉ… Là Sài Gòn thôi!