Sài Gòn đêm mưa…

0
32

Có 1 đêm Saigon gió mưa tầm tã, book cả chục cuốc xe từ Grab tới Goviet đều bị huỷ chuyến, mãi sau mới được 1 chiếc đón. Chạy tới Thành Thái thì xe bị bể bánh, mình nói em tài: “Thôi bỏ anh xuống nhà thiếu nhi q10, anh đặt chuyến khác, không sao đâu”, móc vài chục đưa mà em nó cứ ái ngại không nhận. Ép mãi mới lấy. Mưa quá mà, nhìn nó đẩy xe cũng tội.

Đứng gần 30 phút cũng không book được xe, thì có số phone tài cũ gọi lại: “Anh bắt được xe chưa? Nếu chưa em đón anh, em vá xe xong rồi.” Chắc may, gặp được tài tử tế.

– Em làm công nhân công trình bên q7. Rảnh tối chạy thêm lấy cuốc thưởng cho ba em. Quê em ở Đồng Tháp nghèo lắm, nên nhà em lên đây đi làm.

– Sao mày không về luôn, quay lại đón tao chi?

– Mưa khó bắt xe lắm anh, nên em gọi thử anh chưa về thì em quay lại đón. Khuya cũng nguy hiểm. Hồi đó ba em đi khuya cũng gặp tai nạn, nhờ người khác giúp về tới nhà, nên giờ tối khuya thấy ai cần em giúp. Anh yên tâm em không lấy tiền đâu.

– Rồi mày vợ con gì chưa?

– Em lập gia đình được 4 năm mà chưa có con. Em may mắn lấy vợ hiền, đi may về là ở nhà lo toan hết. Em có đứa em ruột bị bệnh down, vợ em thương nó lắm. Tắm rửa cho nó, đút nó ăn, tối hát cho nó ngủ nữa anh.

– Uh, ráng thương nó, vậy là nó thương mày lắm đó.

– Dạ em biết, người dưng nước lã thấy nghèo mà thương mình, thương gia đình, em quý biết nhiêu. Nên làm nhiều ít gì, tối em cũng dành thời gian về ăn cơm với ba với vợ. Vậy thấy hạnh phúc lắm anh.

– Uh, vậy là hạnh phúc nhất rồi, ráng giữ. Có dự định kiếm gì làm để tốt hơn không?

– Dạ, cũng từng nghĩ. Nhưng nói thật có nhiều thứ đánh đổi lắm anh, nên em không làm. Em muốn giữ gia đình êm ấm như hiện giờ. Chứ đâu phải nhiều tiền là hạnh phúc.

– Uh, ôm đống tiền chưa chắc mua được cái mày đang có đâu.

– Hì hì, em nói vậy bị mấy đứa bạn nó chửi: câu đó chỉ là mấy thằng nghèo như mày mới nói vậy, để gỡ gạc thôi, chớ ai không muốn nhiều tiền. Mà em nói thiệt mà.

– Tao cũng nói thiệt mà, mày có thứ mà không phải ai có tiền cũng có. Giữ vững tay chèo đi ku.

Saigon mưa vẫn rát mặt. Cuộc sống vẫn còn nhiều người nghèo nhưng họ tử tế, biết mình cần gì và biết trân trọng. Bài học đường đời rộng và dài, ai hiểu và kết thúc sớm thì sẽ hạnh phúc. Thế thôi!

Nhớ ngày ấy. Và mong Saigon ngày trở lại hoàn toàn mạnh khoẻ và đầy yêu thương!

DANNY DUNG TRUONG