Quá khứ…

0
112
Quá khứ - tác phẩm và tựa của nhà nhiếp ảnh Nga Victoria Ivanova

JIDDU KRISHNAMURTI: SỰ THẬT KHÔNG THUỘC VỀ THỜI GIAN

1. TRÍCH “THE FIRST & LAST FREEDOM”:

Chúng ta là kết quả của quá khứ. Tư tưởng của chúng ta được hình thành dựa vào ngày hôm qua và nhiều ngàn ngày hôm qua. Chúng ta là kết quả của thời gian, và những phản ứng của chúng ta, những thái độ hiện tại của chúng ta, là ảnh hưởng chồng chất của nhiều ngàn khoảnh khắc, những biến cố và những trải nghiệm. Vì vậy, với đa số chúng ta, quá khứ là hiện tại, là một sự kiện không thể chối cãi. Bạn, những suy nghĩ của bạn, những hành động của bạn, những phản ứng của bạn, là kết quả của quá khứ.

Quá khứ là gì? Quá khứ của chúng ta có nghĩa là gì? Chắc chắn chúng ta không nói theo nghĩa quá khứ tuần tự theo thời gian. Chúng ta có ý, chắc chắn, về những trải nghiệm được tích luỹ, những phản ứng, những ký ức, những truyền thống, hiểu biết được tích luỹ, kho lưu trữ tầng ý thức bên trong của vô số những tư tưởng, những cảm xúc, những ảnh hưởng và những phản ứng. Bằng nền tảng đó, liệu có thể hiểu rõ sự thật, bởi vì Sự Thật Phải Không Thuộc Về Thời Gian: nó là Phi Thời Gian. Vì vậy, Con Người Không Thể Hiểu Rõ Cái Phi Thời Gian Bằng Một Tâm Trí Vốn Là Kết Quả Của Thời Gian.

Tâm trí là kết quả của thời gian; tâm trí là quá khứ, tâm trí không là tương lai. Nó có thể tự chiếu rọi chính nó vào tương lai, và tâm trí sử dụng hiện tại như một con đường vào tương lai, vì vậy nó – dù nó làm gì chăng nữa, dù hoạt động của nó, hoạt động quá khứ của nó, hoạt động hiện tại của nó, hoạt động tương lai của nó là gì chăng nữa – vẫn còn trong mạng lưới của thời gian.

Suy nghĩ là kết quả của môi trường sống, của những ảnh hưởng thuộc xã hội và tôn giáo, mà tất cả là bộ phận của thời gian. Suy nghĩ có thể được kiểm soát, được định hình; nhưng sự kiểm soát suy nghĩ vẫn còn trong lãnh vực của thời gian, và do đó khó khăn của chúng ta là: Làm cách nào một tâm trí vốn là kết quả của thời gian, của nhiều ngàn ngày đã qua, có thể được tự do ngay tức khắc khỏi nền tảng phức tạp nầy?

2. TRÍCH “COMMENTARIES ON LIVING”, SERIES 3 (CHAPTER 19: THE VANITY OF KNOWLEDGE):

Liệu một tâm trí được rèn luyện theo một hệ thống có bao giờ khám phá được những gì nằm ngoài tâm trí chăng? Một tâm trí bị giam giữ trong khung cảnh của chính quy tắc của nó thì liệu nó có khả năng tìm kiếm? Phải chăng điều phải phát hiện là sự tự do trước đã?

Chắc chắn Con Người Chỉ Lắng Nghe Khi Nào Tâm Không Tìm Cách Diễn Dịch Những Gì Nó Nghe Trong Dạng Của Những Gì Nó Biết. Tri Kiến Ngăn Cản Việc Lắng Nghe. Người ta có thể biết nhiều; nhưng để lắng nghe điều chi đó có thể hoàn toàn khác với những gì mình biết, con người phải gạt kiến thức của mình qua một bên.

Một tâm thức mà là sản phẩm của thời gian, một tâm thức đã đọc, đã nghiên cứu, một tâm thức đã thiền quán về những gì nó được dạy dỗ, và bản thân nó là sự tiếp nối của quá khứ, thì làm sao tâm thức đó có thể chứng nghiệm được thực tại, chứng nghiệm cái phi thời gian, cái luôn mới mẻ? Làm sao nó có thể thăm dò được cái chưa biết? Bao lâu con người còn dính nơi cái biết, thì nó không chịu chết, thì nó chỉ là sự  nối tiếp; và những gì có sự tiếp nối thì không bao giờ có thể ở trong trạng thái của sáng tạo, mà trạng thái đó thì phi thời gian. Khi quá khứ không còn quấy nhiễu thì thực tại sẽ hiện diện. Khi đó, chẳng cần phải đi tìm nó.