Phạt vong tử…

0
487

Đang ngủ trưa. Ông hàng xóm lại xô cổng xông vào. Tôi mà đang ngủ trưa là bất khả xâm phạm, trừ phi chỉ có Vong to thì mới dám quấy rối như vậy. Tôi cằn nhằn.

– Tao đang đau ẻ quá! – Ông hàng xóm nói.

Tôi bảo toilet nhà ông bị tắc à? Ông ấy nói thích ẻ nhà tôi. Tôi chỉ vào toilet. Ông lại nói, tao sẽ ẻ ở đây. Là sao?

Ông ấy ngồi chồm chỗm cả hai bàn chân trên ghế. Tôi trố mắt, ẻ thật à? Ông húp đại tách trà nguội rồi nói thẳng luôn:

– Cơ quan điều tra chỉ phạt bà Yến năm triệu đồng là sao?

Tôi bật cười:

– Báo nói bà ấy chỉ bị phạt vì vi phạm nếp sống văn minh. Giống như ông không ẻ nhà ông mà ẻ nhà tôi vậy. Mà phạt như vậy là đảm bảo tính nhân văn đấy.

Tôi nghe ruột ông hàng xóm sôi lên sùng sục, không chừng ông ẻ vãi ra ghế của tôi thật. Ông nói như rặn ra từng đống phân:

-Tiến sĩ mà ăn nói như cứt! Tao không hiểu mới hỏi đến tiến sĩ. Trả lời như thế thì hỏi đống cứt còn hơn!

Giời ạ. Tôi đành xoa dịu ông vậy:

– Bớt giận đi. Ẻ bậy ra đấy sẽ gậy nghiệp ác, không chừng mắc bệnh ung thư đại tràng lẫn viêm họng luôn đấy. Ông có biết ở nước ta có vô số tiến sĩ bị dân ẻ vào mồm nên thành vô số các oan gia trái chủ đeo đẳng theo làm cho vô số dân mắc bệnh ung thư, giải nghiệp ba trăm kiếp nữa cũng chưa hết không?

Nói đoạn tôi nhỏ nhẹ giải thích cho ông. Rằng Phật tử Yến cũng là vong, vong con của vong nhớn. Chúng ta người phàm, khó mà hiểu được Vong nên chớ dại báng bổ. Bây giờ thì đằng nào cũng đang Ngọ. Ta thử đóng vai hay chơi trò nhập vong để nghe Vong nói gì nhé.

Ông hàng xóm xanh mặt. Ông hỏi đóng vai Vong, nhập Vong là đóng là nhập thế nào? Tôi chỉ cách. Ông làm Cán bộ điều tra, còn tôi thì làm Vong tử Yến. Ông hàng xóm nghĩ một chút rồi nhất trí. Tôi phù phép theo cách của phù thủy. Chỉ mấy giây vong nhập ngay.

Cán bộ điều tra hỏi:

– Ngươi từ đâu đến?

– Bảo ta trên trời rơi xuống hay dưới đất chui lên cũng được – Vong tử Yến trả lời.

Cán bộ điều tra lật sổ tra:

– Đồng bóng! Ngươi không có hộ khẩu ở đây, cũng không đăng ký tạm trú tạm vắng là sao?

– Ha ha. Ta đâu là người phàm mà chịu quản lý nhân khẩu? – Vong tử cười ngạo nghễ.

Cán bộ điều tra hỏi tiếp:

– Vậy thì cho biết nhân thân của ngươi?

– Sao không hỏi kiếp trước của ta mà hỏi nhân thân? – Vong tử nhe răng cười, hai hàm răng trắng dã làm cho Cán bộ điều tra rùng mình – Kiếp trước ta là cái hố xí hai ngăn. Chồng ta mỗi ngày ẻ vào đó rồi rắc tro lên. Đến khi có bồn cầu hiện đại thì nó vứt bỏ ta. Bây giờ ta phải làm vong oan trái chủ thay mặt các vong oan mà báo oán mọi người!

Cán bộ điều tra tay run run cầm bút viết lời khai của Vong tử, mắt cứ lấm lét nhìn Vong tử. Viết câu được câu mất và hỏi tiếp:

– Ngươi báo oán đã bao nhiêu người và bằng cách nào?

– Đã có hàng triệu triệu người mắc nạn và mắc bệnh hiểm nghèo tự nguyện đến ta nộp tiền để giải nghiệp – Vong tử đáp.

Cán bộ điều tra hỏi câu cuối cùng:

– Số tiền đó vong đã làm gì?

Vong tử ngẫm nghĩ mấy giây rồi xuất thần:

– Hỏi ngu! Ta chỉ là vong nhỏ gọi là Vong Tử hay Tiểu Vong. Số tiền to như vậy ta nuốt hết mà được à? Tiền thu được ta cúng cho Vong cha Vong mẹ, gọi là Đại Vong. Đại Vong toàn ngồi ở ngôi Tam Bảo, ngươi dám phạt không?

Nói đoạn Vong tử đưa ra cả loạt các hình ảnh Đại Vong từng chụp ảnh chung với Đại Sư. Cán bộ điều tra sợ quá ỉa vãi ra cả một quần. Nhưng vì phải thi hành công vụ nên vẫn ghi biên lai yêu cầu Vong tử nộp phạt 5 triệu vì sống thiếu văn minh…

Tôi vào toilet lấy cho ông hàng xóm giấy vệ sinh, bảo ông chùi đít rồi về nhà đi. Chúng ta nhập vong như vậy là đạt lắm!
———–
P/S: Chỉ là đóng vai. Cấm suy diễn, vong bắt tội cho!

CHU MỘNG LONG