Nhân & quả…

0
87

Những cái cây sống lâu năm thân mới níu được nhau, rễ đâm sâu vào lòng giữ đất, cây bén rễ sâu đất ôm chặt tự đáy lòng.

Đốn một cây to, trồng một cây nhỏ, là phá bỏ cái nền tảng thâm sâu, trả lại bằng cái rễ cạn cợt ở bên trên. Cạo trọc rừng, róc xương núi xong phát động trồng rừng, phủ xanh đồi núi, là lấy cái khẩu khí u mê để ru ngủ mình.

Làm con người cũng như một cái cây, sống tích phước để cây đời vững chãi trước tai ương hiểm hoạ. Làm việc bạc ác xong lấy cái việc nghĩa nhỏ mong cứu chuộc thì mãi mãi không thể lấp đầy nghiệp chướng!

Phá sơn lâm đâm hà bá, nhân quả là khôn lường. Thấy nỗi đau của người khác đừng tưởng nhân quả buông tha mình. Nhân quả xưa nay, có thể đi đường vòng chứ chưa bao giờ nhầm địa chỉ.

Người xứ nẫu trắng đêm thương người xứ bọ, người xứ bọ trắng đêm khóc người xứ nẫu. Ai oán ngút trời như vậy, liệu đã biết thức tỉnh hay chưa?

NGUYỄN TIẾN TƯỜNG