Người ‘cha’ chôn cất 20.000 thai nhi…

0
231

Những sinh linh nào có tội gì?

Từ những sinh linh mãi mãi không ra đời đến những đứa trẻ may mắn được cứu vớt sự sống, ông đều nhận là “con”. Hơn 10 năm từ khi Báo Thanh Niên viết về ông, đến nay có 20.000 sinh linh được ông chôn cất.

Trời bỗng đổ mưa. Ông Tống Phước Phúc (53 tuổi, trú P.Phương Sài, TP.Nha Trang) phải tạm dừng việc chôn cất những thai nhi, đợi tạnh mưa mới có thể tiếp tục. Hôm nay, đã gần 6 giờ chiều mà ông chưa rời khỏi nơi ông gọi là “khu vườn của những thiên thần”.

Khu vườn của những thiên thần

Ông Phúc nâng niu cái hũ nhỏ bằng đất nung, bên trong là một thai nhi chưa đủ hình hài. Ông đặt nhẹ lên bàn thờ, rồi thắp nén nhang. “Người mẹ bất hạnh nào đó đã lặng lẽ đến bệnh viện, bỏ lại con. Thôi thì, con vắn số. Để ta đưa con đến một nơi yên nghỉ”, ông Phúc thì thầm.

Tầm 2 giờ chiều mỗi ngày, ông Phúc lại rời nhà mình trong một hẻm nhỏ ở đường Phương Sài, đưa những xác thai nhi vô tội mà ông xin từ những bệnh viện, nhà hộ sinh hoặc có khi là nhặt được từ những thùng rác, gốc cây… đưa về chôn cất, để “linh hồn các bé bớt phần lạnh lẽo”.

Nơi yên nghỉ của các bé là một triền đồi thuộc xã Diên Lâm (H.Diên Khánh, Khánh Hòa), cách trung tâm Nha Trang chừng 19 km. 

“Hôm nay có 3 bé đã mãi mãi không ra đời”, ông Phúc nói. Rồi ông nhẹ nhàng đặt từng sinh linh bé bỏng xuống lòng đất. Vừa xây xong nấm mộ thứ 2 trong ngày, trời bỗng đổ mưa. Ông Phúc tạm gác lại việc chôn cất thai nhi, đợi tạnh mới có thể tiếp tục. “Mong là mưa mau dứt. Phải xây xong cho các con một nấm mộ, mình mới yên tâm được”, ông nói.

Đã hơn 15 năm trôi qua, đến nay, ông Phúc đã chôn cất hơn 20.000 sinh linh xấu số. Những mộ phần được chôn cất cẩn thận theo từng hàng lối. Quanh các ngôi mộ nhỏ luôn tràn ngập các sắc hoa. Ông Phúc nói rằng ông không thích gọi đây là một nghĩa trang thai nhi hay cái tên nào tương tự. Ông gọi là “khu vườn của những thiên thần”.

Ông Phúc nói thêm: “Những bé mà mình không biết thân nhân là ai, khi xây mộ, mình đặt cho các con một tên thánh, vì mình là người công giáo. Cũng có những bé được thân nhân đặt tên. Đó là trường hợp những người mẹ vì lý do nào đó mà quyết bỏ con, đến gửi mình chôn cất. Mình chỉ xin “con cho chú một cái tên của đứa bé, để chú xây cho bé nấm mộ, bé cũng được ấm lòng. Rồi có khi nào, con lên nhang khói cho con của con, thì con biết đó là một phần máu mủ mình”. Có những cái tên chỉ là để gợi nhớ…”.

‘Dù chỉ mới vài ngày tuổi, vẫn là một con người’

Hơn 15 năm trước, ông Phúc đưa vợ đến bệnh viện sinh. Vợ ông sinh khó, ở trong bệnh viện hai ngày hai đêm. Tại đây, ông Phúc chứng kiến nhiều cô gái trẻ xếp hàng trước khoa sản chờ phá thai. Hình ảnh đó ám ảnh ông mãi. Ông tự hỏi: “Không biết những sinh linh bé bỏng sẽ đi về đâu?”.

Giật mình, ông Phúc nghĩ đến vợ con và thấy sốt ruột. Ông chỉ biết đứng khấn, cầu xin cho “mẹ tròn con vuông”. 4 giờ 15 sáng, con trai ông chào đời. Vui mừng khôn tả, ông xuống dưới đi mua đồ ăn cho vợ. Khi ngang qua một gốc cây trong bệnh viện, ông thấy người ta bỏ một xác thai nhi ở đó, chỉ cắm lên một nén hương. Ông Phúc khựng lại một hồi lâu…

Từ lúc đó, ông nảy sinh ý định xin những xác thai nhi về chôn cất. Ông dành dụm số tiền tích góp được mua đất ở khu vực đồi núi, đưa những sinh linh vô tội, nằm lạnh lẽo về lo hậu sự. Những ngày đầu, mỗi lần đi xin xác thai nhi, các bệnh viện, phòng khám cũng nghi ngờ, sợ ông làm điều gì xấu. Nhưng sau khi hiểu tấm lòng của ông, nhiều người đã cùng ông làm công việc thiện nguyện này.

Từ những sinh linh đáng thương đầu tiên, thứ hai, thứ ba… Đến nay, đã có hơn 20.000 xác thai nhi được ông Phúc đưa về chôn cất.

“Hồi đầu, nhiều người dị nghị lắm. Họ hỏi “ông Phúc, từ một ông thợ xây, tự nhiên đi xin xác thai nhi về làm gì? Mình chỉ nói “xin về chôn cất, xây cho các con một nấm mồ”. Rồi họ hỏi tiếp “tại sao phải làm như vậy ?”. Mình trả lời “đó là cái duyên của mình, ngoài ra không có nợ gì hết”. Bằng cái tâm của mình, mình cứ âm thầm làm. Mình tâm niệm, một thai nhi, dù chỉ mới vài ngày tuổi, vẫn là một con người, một linh hồn. Mình trân trọng và xây một nấm mộ cho các con. Dần dần, mọi người hiểu việc mình làm là nhân văn, rồi có người góp xe cát, có người cho xe gạch… cùng chung tay với mình”, ông Phúc kể.

Một khoảng thời gian rất lâu, từ khi đến thăm “khu vườn của những thiên thần”, tôi mới thấy ánh mắt ông Phúc như đang vui. Ông nói: “Mình cảm thấy việc mình làm đã góp phần mang lại một điều gì đó ý nghĩa cho cuộc sống. Trước đây, số thai nhi bị bỏ rất nhiều, có ngày 30 bé. Giờ đây có lẽ giới trẻ đã thấu hiểu nhiều hơn, việc nạo phá thai vì thế mà ít hơn. Hôm nay mình chôn cất 3 xác thai nhi, nhưng cũng có hôm không có bé nào. Đó là niềm an ủi rất lớn”.

Trời đã tạnh mưa. Những sinh linh bé bỏng đã có một nấm mộ xinh xắn.

Hôm nay, ông Phúc về muộn.

Khi ông Phúc vừa mở cửa cổng, bọn trẻ trong nhà đã ùa ra, xúm lại quanh ông: “Ba về ! ba về..!.”.

Đó là những đứa trẻ đã được ông Phúc cứu sống, nuôi dưỡng, bảo vệ. Chúng may mắn vì đã được sinh ra…

Khi chôn cất đến thai nhi thứ 247, một nữ sinh đến hỏi mình: “Hôm qua, chú có chôn cất đứa bé của con không?”. Mình dắt tới nấm mộ, cô gái quỳ xuống khóc, chắc là hối hận lắm”, ông Phúc nhớ lại.

Hành trình cứu vớt sự sống

Hình ảnh nữ sinh viên đến tìm mộ con vào buổi chiều cuối năm 2004, đã khiến ông Tống Phước Phúc trăn trở: “Nếu mình chỉ chôn cất thai nhi như thế này mãi, thì không làm được gì để cứu vớt sự sống cho các bé”. Rồi tận sâu thẳm đáy lòng mình, ông nghĩ rằng cần phải làm thêm điều gì đó.

Cùng với việc âm thầm chôn cất xác thai nhi, ông Phúc quyết định nhận nuôi dưỡng những bà mẹ lỡ lầm và những đứa trẻ bị bỏ rơi. Ông Phúc đã đến những bệnh viện, nhà hộ sinh, để tâm sự nhẹ nhàng với những bà mẹ đang suy sụp tinh thần, đứng trước ý định cắt bỏ phần ruột thịt máu mủ.

Ông từng nói với một cô gái: “Con đừng hủy thai, tội nghiệp lắm! Chú biết không người mẹ nào lại không đau khổ khi bỏ rơi con mình cả. Nếu con khó khăn, chú sẽ giúp con nuôi bé cho đến khi nào con đủ điều kiện nhận lại”. Nước mắt cô gái chảy thành dòng. Cô bịt kín mặt, lủi thủi bước theo ông Phúc về nhà. Tại đây, cô gái ấy được vợ chồng ông Phúc chăm sóc tận tình như người trong gia đình cho đến khi mẹ tròn con vuông.

“Em bỏ học lớp rồi đi làm. Khi biết mình có bầu, em không dám về nhà nữa. Em đã từng nghĩ là sẽ bỏ cái thai đó. Rồi từng có ý định tự tử. Khi em đến đây, em không còn nghĩ đến ý định đó nữa”.

Từ đó đến nay, mỗi khi gặp những trường hợp “bụng mang dạ chửa” trong cảnh éo le, ông Phúc lại sẵn sàng cưu mang. 15 năm qua, vợ chồng ông đã giúp hơn 250 bà mẹ lầm lỡ tá túc tại nhà mình, chăm sóc như người thân.

“Có những bé vừa sinh ra còn đỏ hỏn thì mẹ bé đã bỏ đi. Nhưng mình tự an ủi là dù sao cũng đã cứu vớt được một bé thơ, đem lại cho bé một sự sống. Và vẫn luôn tin rằng, một ngày nào đó mẹ bé sẽ quay lại đón bé về”, ông Phúc nói.

“Cũng có người mẹ vừa sinh xong, con còn đỏ hỏn nhưng vì lý do nào đó vẫn muốn dứt bỏ con. Mình khuyên là “con cố gắng ở lại với con một tuần, cho bé cứng cáp chút, rồi con hẵng đi”. Sang tuần thứ hai, sợi dây vô hình giữa hai mẹ và con ngày càng gắn chặt vào nhau. Mẹ không bỏ đi nữa. Tâm niệm của mình là làm mọi cách có thể để không chia cắt tình mẫu tử”.

Ông Phúc kể rằng, có thời khắc, các mẹ bầu tưởng chừng đã cắt đứt khúc ruột máu mủ của mình. Các bé đã từng phải nằm giữa ranh giới sự sống và cái chết từ khi chưa chào đời. Đã không ít lần, ông Phúc dẫn những cô gái có ý định hủy thai đến “khu vườn của những thiên thần” – nơi chôn cất hàng chục ngàn xác thai nhi, để những người mẹ lầm lỡ dũng cảm hơn, thương con mình nhiều hơn, thấy có trách nhiệm với các bé.

“Để đến khi, mỗi thành viên mới của gia đình cất tiếng khóc chào đời, mình lại có thêm một niềm vui, thêm sự thôi thúc để tiếp tục công việc của mình”, ông Phúc nói.

“Nhờ có gia đình chú mà em dũng cảm hơn, em vượt qua khoảng thời gian khó khăn nhất. Ở đây như một gia đình lớn, ấm áp, bao dung và ngập tràn tình thương. Giờ em tự nhủ cố gắng nuôi con thật tốt để không phụ lòng cô chú”.

Biết việc làm của ông Phúc, có những người mẹ sau khi sinh con nhưng không đủ điều kiện nuôi dưỡng hoặc vì lý do nào đó, đã đem đến đặt trước cửa nhà ông Phúc rồi bỏ đi. 

15 năm qua, gia đình ông Phúc đã nhận nuôi dưỡng hơn 50 cháu bé bị bỏ rơi. Có thời điểm cùng lúc trong nhà số trẻ đông, ông đã liên hệ với nhà tình thương ở TP.Cam Ranh (Khánh Hòa) cùng nuôi dưỡng. Những đứa trẻ mồ côi đều được lấy họ của bố nuôi. Con gái ông Phúc đặt tên Tâm, con trai đặt tên Vinh, chỉ khác nhau tên lót, được đặt theo các tên gợi mở để sau này, mẹ các bé quay lại sẽ tìm đúng con mình.

Ông bảo “đặt tên Tâm là để khẳng định việc làm của mình chỉ luôn bằng cái tâm, không vụ lợi. Đặt tên Vinh là mong sau này các con đều thành đạt”. Thành viên mới nhất của gia đình ông Phúc được đặt tên là Hoài Vinh, mọi người thường gọi là bé Mưa. Trong đêm tối giữa tháng 7, ai đó đã đặt bé trước cửa nhà. Lúc ấy trời mưa nên mọi người thêm cho con một tên gọi thân mật như thế!

Trong số những trẻ bị bỏ rơi, có những đứa trẻ mang trong mình căn bệnh hiểm nghèo, việc chăm sóc, nuôi dưỡng rất gian khổ. Có thể kể đến trường hợp của Rắk Vinh. Tên em được đặt để nhớ em là cậu bé người dân tộc Ragai. Năm 2006, khi sinh ra, em không có hậu môn. Mẹ em đưa đến bệnh viện chữa trị nhưng không đủ tiền, nên đưa em đến nhà ông Phúc, rồi bỏ đi đến ngày hôm nay.

Ông Phúc nhớ lại: “Mình phải đưa Rắk Vinh vào Bệnh viện Nhi đồng 1 làm hậu môn nhân tạo. Sau này, bác sĩ còn phát hiện con tim bẩm sinh nữa. Đến năm 2010, lại tiếp tục đưa con đi mổ tim. Chiến đấu giành giật sự sống, giờ thì sức khoẻ con cũng ổn, học lớp 6 rồi”.

Ông Phúc cho biết: “Mình vốn làm nghề thợ xây, vợ thì buôn bán nhỏ nên việc nuôi dưỡng các bé cũng gặp không ít khó khăn. Có những lúc phải chạy vạy vay mượn, ký nợ để mua sữa cho các bé. Về sau, thấu hiểu được việc làm của mình, các cơ quan chức năng, chính quyền địa phương đã hết sức tạo điều kiện. Nhiều tấm lòng hảo tâm, các mạnh thường quân đã đến thăm hỏi, giúp đỡ các cháu, cùng chung tay với vợ chồng mình. Hiện nay, bằng sức lao động của mình, mình cũng nuôi thêm bò, heo, gà. Tất cả mình làm là dành cho các con. Một số bán lấy tiền mua sữa, đồ dùng cho các con, một số thì là nguồn cung đảm bảo bữa ăn đầy đủ chất cho các con được khỏe mạnh, phát triển bình thường”.

Bất kỳ đứa trẻ nào khi đến với gia đình ông Phúc, đều được chăm sóc, nuôi dưỡng tận tình. Bởi ông Phúc tâm niệm rằng nhà mình là nơi “giữ gìn mầm sống” cho các con. Khi đến tuổi đi học, các trẻ đều được đến trường như bao bạn cùng trang lứa.

Để rồi, đến ngày hôm nay, ông Phúc đã viết lại cuộc đời cho hàng trăm số phận.

Hàng chục đứa trẻ đã được đoàn tụ với mẹ. Nhiều cô gái lầm lỡ được gia đình thứ tha, mở rộng vòng tay đón về. Nhiều đám cưới tuy muộn màng nhưng ấm áp. Nhiều đứa trẻ đã có một cuộc đời tươi sáng…

Những cuộc đoàn tụ không ngờ…

Sau cơn mưa đêm, sáng hôm sau nắng vàng đã rải đều trên con hẻm nhỏ vào nhà ông Tống Phước Phúc.

D., 23 tuổi, quê Bình Thuận, đang đứng trước ngôi nhà nơi cô tá túc cách đây một năm. Người mẹ ấy đã quay lại tìm con gái mình. Cô gái bước vào nhà, rồi bỗng khóc khi nhìn bé thơ xinh xắn, là một phần máu mủ của mình. Mới đầu, đứa trẻ sợ sệt nhìn mẹ. Nhưng một lúc sau, cứ như có một sợi dây vô hình nào đó kéo hai mẹ con lại gần, ánh mắt đứa bé bỗng tươi tắn rồi sà vào lòng mẹ. Nhìn cảnh mẹ con đoàn tụ, ông Phúc cũng rơi nước mắt.

Ông cho biết: “Sau khi sinh bé được một tuần thì D. bỏ đi. Khi bé được hơn 1 tuổi, mẹ bé gọi điện cho mình, nói là đã tìm được việc làm, nay muốn đến nhận con về. Mình biết, dù mình có nuôi dưỡng tốt bao nhiêu cũng không bằng tình mẫu tử, nên khi mẹ các bé quay lại là mình vui lắm. Vui nhưng cũng nhớ các bé lắm, lâu lâu lại liên lạc hỏi thăm”.

Trường hợp của D. chỉ là một trong số hàng chục câu chuyện về sự đoàn tụ của tình mẫu tử. Ông Phúc cho biết, suốt 15 năm qua, có trên 50 em nhỏ đã được mẹ quay lại đón về. Trong đó, nhiều người mẹ từng lầm lỡ cũng đã tìm được hạnh phúc, tuy là muộn màng.

Ông Phúc nghẹn ngào kể: “Mới đây, con bé T. ở Ninh Hòa (Khánh Hòa) gọi điện cho mình, réo lên: “Chú ơi, con sắp làm đám cưới. Chú nhớ đến dự nghe”. Rồi kể với mình là bố đứa bé đã đến thú nhận và gia đình hai bên đã đồng ý cho làm đám cưới. Mình mừng lắm. Đám cưới tuy muộn màng, nhưng cuối cùng các cháu đã biết vượt qua mặc cảm, vun vén hạnh phúc, để đứa bé được sống trong tình thương của một gia đình đúng nghĩa, để con có một tương lai, có mẹ có cha”.

Nhà T. rất nghèo. Năm 2018, vào Nha Trang làm thuê. Sau khi yêu đương, T. phát hiện mình có bầu thì người yêu bảo phá. T. đến xin tá túc tại nhà ông Phúc. Đến khi sinh, T. mới thông báo mọi chuyện cho bố mẹ. Bố mẹ T. sau đó đã đón mẹ con T. về nhà.

Trường hợp của Th., quê Nghệ An, thì có đặc biệt hơn. Người bố của bé không thừa nhận đứa con máu mủ. Th. tá túc tại nhà ông Phúc chờ sinh. Sau khi sinh thì hai mẹ con Th. mới về quê. “Th. vẫn may mắn tìm được bến đỗ mới. Trở về quê, hai mẹ con Th. nhận được tình thương của một người đàn ông khác sẵn sàng bỏ qua quá khứ, lỗi lầm của Th. Họ tổ chức đám cưới, cùng nhau vun vén hạnh phúc. Vừa rồi, Th. gọi điện vào hỏi thăm, rồi thông báo vợ chồng đã có thêm một đứa bé nữa”, ông Phúc vui vẻ nói.

Ông Phúc kể rằng, sau một thời gian tá túc tại nhà ông, khi các mẹ đơn thân trở về với gia đình, ông chỉ nhắn nhủ việc ông làm là sự đùm bọc, cưu mang bằng tình thương giữa người với người. “Giữa đời thường, nếu các con gặp những người nào đó lỡ rơi vào hoàn cảnh tương tự, hãy truyền động lực cho họ sống tốt. Những ai có ý nghĩ dại dột, các con hãy nói họ đến với vợ chồng chú. Như vậy, các con cũng đã trả ơn cuộc đời rồi”.

“…Anh, chị đang làm những việc nhân nghĩa, quên mình vì người khác, không những là nơi nương tựa cho những mảnh đời bất hạnh, mà hơn thế, còn là tấm gương cao đẹp của danh dự và nhân phẩm. Việc làm của anh, chị, cùng với rất nhiều việc làm tình nghĩa khác trong cộng đồng vẫn đang nảy nở, sẽ như hoa thơm diệt trừ cỏ dại để hướng đến chân, thiện, mỹ, có ảnh hưởng sâu sắc đến niềm tin của con người được xây dựng trên cơ sở của đạo đức và phẩm hạnh…”,

Bất chấp mọi gièm pha

Ông Tống Phước Phúc tâm sự rằng, hơn 15 năm qua, ông đã trải qua rất nhiều khó khăn, thử thách. Đã có lúc ông nghĩ đến việc buông bỏ công việc mình làm. Tuy nhiên, những thời khắc gian nan nhất ông Phúc lại càng tự động viên mình cần mạnh mẽ hơn để tiếp tục việc làm thiện nguyện bằng tất cả tâm huyết.

“Thời gian đầu thật sự là quá nhiều nổi khổ tâm. Nhiều đêm mình không ngủ được. Không hiểu tại sao, mình làm cái việc đẹp cho đời như vậy mà vẫn bị người ta dị nghị, gièm pha. Kinh khủng hơn, có người còn gửi thư nặc danh lên công an, nói là ông Phúc kinh doanh trên thân xác phụ nữ và trẻ em, ông đem bán trẻ con cho Trung Quốc. Rồi công an cũng vào cuộc. Dần dần mọi người biết rằng mình làm tất cả chỉ bằng cái tâm”, ông nói.

Sự đồng hành của người vợ và hai con ruột luôn là niềm động viên lớn để ông Phúc tiếp tục viết nên những câu chuyện nhân văn. Bà Nguyễn Thị Lệ Yến, vợ ông Phúc, chia sẻ: “Có nhiều người nói mình sao lại để chồng làm việc này. Mình nghĩ ảnh đâu có làm việc gì xấu đâu. Mình thấy ảnh làm việc tốt, việc đạo đức thì mình để chồng làm. Mình cũng hỗ trợ, đồng hành cùng ảnh nữa. Vợ chồng mình có hai đứa con, các con mình cũng thương yêu, đùm bọc tất cả những đứa trẻ khác sống chung trong ngôi nhà này như anh chị em ruột thịt”.

“Khi mình làm việc này, mình biết là sẽ có những gièm pha, nghĩ sai về mình. Có đợt, trong khoảng một tháng, mình đưa 3 bà bầu vào bệnh viện sinh. Người này vừa ra viện thì người khác vào. Có người thấy vậy, mới bàn tán: “Ông này toàn đưa mấy cô trẻ đẹp vào đây sinh nở. Chắc ổng là “tác giả” của cái bầu đó nên mới vậy”. Mình chỉ cười. Mình biết mình không làm gì sai cả nên cứ âm thầm làm”.

“Dường như luôn có điều gì đó xuất hiện đúng lúc để thôi thúc mình tiếp tục. Năm 2006, lúc mình đang có chút nản lòng, thì nhận được Thư khen của Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết. Gần đây là bằng khen của Bộ trưởng Bộ LĐ-TB-XH. Cùng với sự hỗ trợ của chính quyền địa phương; là sự đồng hành, chung tay của rất nhiều nhà hảo tâm, mạnh thường quân. Từ đó, niềm tin của mình ngày càng mạnh lên. Mình biết mình như một cái phao để những chị em lầm lỡ có thể bám víu, là nơi để các trẻ bị bỏ rơi có thể nương tựa. Mình biết vẫn còn những người ở bên đồng hành với mình, vậy thì tại sao mình không tiếp tục?”, ông trải lòng.

Để có “tư cách pháp nhân” nhằm duy trì việc nhận và nuôi dưỡng những đứa con nuôi, năm 2011, ông Phúc làm hồ sơ xin thành lập cơ sở nuôi dưỡng trẻ lấy tên Cơ sở bảo trợ xã hội ngoài công lập Phước Phúc và được chính quyền địa phương chấp nhận. Với ông Phúc, niềm vui hàng ngày là nhìn các con lớn lên, vui tươi, khoẻ mạnh. “Mình vui vì giúp đỡ được cho những mảnh đời bất, bảo vệ được những mầm sống. Nhưng mong muốn lớn nhất của mình là sẽ không có đứa trẻ vô tội nào bị bỏ rơi nữa…”, ông nói.

“Cơ sở bảo trợ xã hội ngoài công lập Phước Phúc hoạt động đúng theo quy định của pháp luật; đảm bảo trình tự thủ tục về nuôi, dạy trẻ mồ côi. Đây là cơ sở hoạt động trên tinh thần nhân đạo, nhân văn. Địa phương luôn hỗ trợ, tạo điều kiện tốt nhất để cơ sở hoạt động, nhằm đảm bảo quyền lợi cho các trẻ. Qua giám sát, địa phương nhận thấy việc nuôi dưỡng các trẻ tại cơ sở luôn được chăm lo tốt, từ sức khoẻ đến việc học hành của các cháu đều được đảm bảo” –  Ông Huỳnh Quang Tú, Chủ tịch UBND P.Phương Sài            

Chân trời mới cho các con

Ông Huỳnh Quang Tú, Chủ tịch UBND P.Phương Sài, cho biết thêm: Thời gian qua, Cơ sở bảo trợ xã hội ngoài công lập Phước Phúc có 10 cháu đã tìm được gia đình thay thế, theo diện giới thiệu làm con nuôi nước ngoài. Mọi trình tự, thủ tục đều được thực hiện theo đúng quy định của pháp luật, với sự xác minh, giám sát chặt chẽ của các cơ quan nhà nước. Đây là cơ hội để những đứa trẻ không may mắn, bị bỏ rơi được hưởng sự chăm sóc và giáo dục toàn diện hơn, để các cháu có tương lai tươi sáng hơn.

Ông Phúc chia sẻ: “Mấy đứa nhỏ được nhận vào gia đình thay thế ở Mỹ. Có đứa qua đó gọi điện thoại về cho mình, nói: “Con qua đây thích lắm, nhưng mà con cũng nhớ mấy em, nhớ ba má lắm”. Mình khuyên các con cố gắng học thành tài, trở thành người có ích. Mình vui vì nơi chân trời mới, các con sẽ có điều kiện sống tốt hơn”.

NGUYỄN CHUNG