Nghĩ mà thương…

0
57

Bà mẹ nó, vi rút, vi riết hành hạ cả tháng nay không làm ăn chi được, chẳng đi đâu được cứ ngồi nghếch mỏ chờ giờ cơm.

Cũng đành kham khổ với mọi người, ăn toàn rau mắm, chịu khó nhịn phở, bún bò, hủ tíu, bánh trái như thường ngày. Nói chung là cố gắng hà tiện, tiết kiệm tối đa, được đồng nào hay đồng nấy trong thời buổi khó khăn chung vì nghĩ dịch vật còn dài.

Thế mà hôm nay nhận được hoá đơn tiền điện lên đến 5.349.715 đồng. Tháng trước khoảng 4 triệu, tháng này lại tăng. Mà là nhà tư nhân, không sản xuất, không cho thuê, chỉ là điện sinh hoạt có 3 người. Nhà xây từ xưa lắc lơ, leo cầu thang thấy bà chứ không có thang máy mà nó tính kiểu gì vậy không biết.

Chúng nó cứ rình rập lợi dụng cơ hội là tăng giá. Bố mẹ chúng mày, hút như quỷ hút máu. Ăn không dám ăn mà chỉ lo gom đủ để trả tiền điện.

Thấy bên nước người ta trong những cơn dịch thế này, nhà nước giảm giá điện cho dân, trợ cấp miếng cơm hàng bữa cho người nghèo.

Nghĩ mà thương thân già mà cũng thương cho dân mình. Gom không kịp trả là nó cắt ngay, đành phải chịu vậy.

DO DUY NGOC