Muốn làm người tốt…

0
473

Câu chuyện chiều thứ 6

Dừng lại hay để day dứt lương tâm cả đời?

Nhiều câu chuyện cứu người bị lạc, bị tai nạn giao thông trên đường đã đưa người ra tay nghĩa hiệp vào những rắc rối không mong muốn.Vậy ta dừng lại hay bỏ đi.

“Dù bận đến mấy tôi cũng sẽ dừng lại, chẳng thà bỏ công việc hoặc gặp rắc rối còn hơn day dứt lương tâm suốt cuộc đời”, đó là chia sẻ của luật sư Phúc Vĩnh Trịnh cách đây mấy năm nhưng tôi vẫn nhớ như in vào não. Vì vượt lên các toan tính mặc cả với chính bản thân, rốt cục lòng tốt và sự tử tế của con người đã chiến thắng.

Khi tôi chia sẻ những câu chuyện với nội dung như thế này trên mạng xã hội, luôn có những comment hoặc ý kiến trái chiều đặt nghi vấn: “Vậy có bao giờ bạn đã làm việc tốt chưa? Đã bao giờ bạn gặp rắc rối về chuyện đó?”.

Tôi nhớ câu chuyện cũ, hôm đó tôi đang trên đường đi làm về đến gần nhà thì có điện thoại, tôi đang nghe điện thoại bên lề cạnh tiệm sửa xe thì có chiếc xe gắn máy loạng choạng không làm chủ được tốc độ lao thẳng vào em bé hơn 3 tuổi đang chơi đùa trên lề, tôi nhảy ra chặn xe lại khiến cả 2 cùng té xuống nhưng em bé không sao.

Tôi và cậu bé lái xe khoảng 19, 20 tuổi đều bị xây xát. Ba của em bé là anh H.N lấy bông băng sơ cứu cho cả hai. Cậu bé lái xe nói mới biết chạy xe.Tôi đề nghị cậu để xe lại tiệm sửa xe rồi về nhà cùng người thân biết chạy xe đến lấy lại. Vốn cẩn thận tôi mời những người gần đó có ý kiến, họ đồng ý vì nếu để cậu bé chạy xe về thì có thể nguy hiểm cho chính cậu ta và người đi đường.

Trên đường về tôi huýt sáo vì đã làm được việc tốt.

Nhưng thật ra chẳng tốt chút nào?

Tối hôm sau, anh H., bí thư phường, cũng chỗ thân quen cho biết có đơn thưa lên công an phường về việc tôi gây tai nạn rồi còn giữ xe người khác trái phép, nhiều nhân chứng đã ký xác nhận với công an về việc này. Đồng phạm với tôi là tiệm sửa xe.

Tôi hết sức tức giận sự việc bị đổi trắng thay đen và lòng người cũng thay đen đổi trắng nên ngay sáng sớm chạy vội đến công an phường.

Anh phó phường cho biết đúng là có đơn thưa như vậy và có trên 5 người xác nhận nhưng phía đối diện là tiệm chụp hình quay phim, anh S chủ tiệm lúc đó đang thử máy nên có toàn bộ diễn biến (băng video) và anh S đã giao cho công an băng video.

Anh phó công an phường nói thêm là ba cậu bé chạy xe, cũng là chủ đứng tên xe là người có thế lực nhưng không thể ép công an được.

Tôi cảm ơn mấy anh công an tận tụy, trách nhiệm với công việc và cũng thầm trách mình quá…bao đồng!

Tôi tự dặn lòng sẽ không bao giờ mua rắc rối vào người bằng những chuyện như vậy nữa cho tới hôm tôi đi về Hóc Môn thăm gia đình và bị đụng xe trên con đường vắng. Người đụng chạy luôn, người đi đường xúm đen xúm đỏ lại coi tôi bị làm sao nhưng… không ai giúp đỡ gì.

Cho đến khi máu ở chỗ va chạm phầm mềm chân và tay chảy rất nhiều, loang thành vũng thì có nhóm học sinh đạp xe đi học . Không ai bảo ai các em dựng xe lên, khởi động được và chở tôi vào trạm y tế gần đó, khi thấy tôi đã ổn các em mới đạp xe đi học. Rất lâu rồi nhưng tôi còn nhớ máu của tôi vương đầy trên áo trắng các em. Những ánh mắt vô tư, lòng tốt cũng vô tư.

Tôi thầm nghĩ, thật ra những người đi đường và đám đông hiếu kỳ cũng không có gì đáng trách,chẳng qua là họ sợ rắc rối và nghĩ là không có mình thì cũng có người khác cứu giúp nên vậy thôi.

Trường hợp của tôi không phải duy nhất và cá biệt, rất nhiều câu chuyện tương tự đã được chia sẻ trên mạng xã hội và truyền thông mấy hôm nay. Việc cứu cấp người bị tai nạn và đưa họ vào bệnh viện chắc chắn sẽ làm cho ta gặp nhiều rắc rối, ta sẽ trở thành người làm chứng, người có liên quan đến vụ án, bị mời gọi nhiều lần, thậm chí có thể trở thành bị cáo hoặc tù tội vì biến thành người gây tai nạn như vụ án Phạm Việt Nam Hòa Bình ở TP HCM trước đây.

Phạm Việt Nam Hòa Bình là người lái xe lam thường chở rau cải từ ngoại thành vào các chợ trung tâm, hôm đó trên quốc lộ,sáng sớm anh thấy người bị tai nạn giao thông nằm trên đường nên quay xe lại đưa vào bệnh viện rồi hoàn tất các thủ tục và thanh thản đi giao rau tiếp.

Mấy ngày sau Hòa Bình bị bắt vì có 2 nhân chứng thu hoạch hoa màu trên cánh đồng rau ven đường nói chính mắt trông thấy xe lam của Hòa Bình đâm đụng, gây tai nạn cho người đi xe gắn máy gây chết người.

Vài tháng sau, vụ án đưa ra xét xử và bị trả hồ sơ điều tra lại, cuối cùng những vị thẩm phán đầy công tâm của TAND TP HCM đã cho dựng lại hiện trường và kết luận Phạm Việt Nam Hòa Bình không phải là thủ phạm đâm đụng xe gây chết người vì đây là cú đâm đụng trực diện, đầu chiếc xe máy bể nát còn xe lam của Hòa Bình không chút trần xước.

Hòa Bình về nhà, xe lam đã cũ nát nên phải bỏ nghề chạy xe mà đi làm thuê làm mướn nuôi thân.

Câu chuyện có thật cho thấy sự thử thách nghiệt ngã với người tốt và sự tử tế của cộng đồng.

Nhưng sẽ thật là thiếu sót với những người tốt nếu tôi không kể tiếp đoạn cuối.

Bị ám ảnh bởi nhân vật Phạm Việt Nam Hòa Bình sau khi xem hồ sơ tôi đã đi tìm và gặp Hòa Bình.Ngôi nhà tạm bợ, trên khu đất tạm bợ cạnh nghĩa trang ở Quận 12 (xưa là Hóc Môn).

-Hòa Bình có ân hận khi mình vì cứu người mà bị tù tội không?

-Dạ không, những ai làm nghề chạy xe, bán mạng cho đường quốc lộ như em đều biết đây là nghề tai nạn luôn rình rập nên mình phải sống cho tốt và sẵn sàng cứu giúp người bị tai nạn.

Nghe thật đơn giản nhưng quá khó phải không?

Phạm Việt Nam Hòa Bình là người đã bị hủy hoại cuộc đời, bị tù tội vì cứu người bị tai nạn giao thông nhưng vẫn quyết rằng em không bao giờ ân hận về việc đó….thật đau làm sao ít lâu sau cuộc gặp, Phạm Việt Nam Hòa Bình đã chết trong cảnh nghèo khó, khi còn rất trẻ…Nếu buổi sáng tinh mơ ngày hôm đó Phạm Việt Nam Hòa Bình không quay xe lam lại để cứu người bị tai nạn giao thông thì có lẽ cuộc đời em sẽ tốt đẹp hơn…

Muốn làm người tốt quá khó, nhưng nếu không ai làm điều tử tế thì cộng đồng xã hội chỉ còn là một xã hội mông muội….

Thật ra có những chuyện khi xảy ra rồi chúng ta mới có thể quyết định mình nên làm gì cho đúng, còn nếu suy tính thiệt hơn mọi bề thì sẽ chẳng ai dừng lại…

Đó cũng là bức tranh xã hội đáng suy nghĩ về việc tại sao vẫn còn nhiều người tốt mà sự tử tế mang tính cộng đồng thì dần ít đi?

HOÀNG LINH

CÂU CHUYỆN VỀ LÒNG TỬ TẾ

Chiều đi công việc với mấy đứa bạn xong về đói bụng ghé tiệm xôi ở trên Nguyễn Văn Đậu. Đang vừa đợi mua xôi cầm điện thoại gọi cho người bạn của mình nữa thì tự nhiên có thằng nhỏ ở đâu nhảy ra làm giật mình:

– Chú ơi chú đừng xài điện thoại ở đây, dễ giật lắm
(Mình gật gù, ờ ờ)

– Con biết chú không mua vé số đâu nhưng nếu được chú mua ủng hộ con 1 tờ thôi nha.

– Sao con biết chú không mua? Vậy để chú mua con 1 tờ nha. (Mình bảo)

– Dạ, chú cho con ly nước mía nha (trên xe nãy mua ly nước mía uống dỡ, thằng nhỏ chỉ vào)

– Con ăn tối chưa, chú mua cho con hộp xôi nha. 
(Nó ậm ừ, rồi cũng ờ)

– Cô ơi, đừng bỏ hộp, cô cho phần con tách làm đôi (hai phần nhỏ) để trong bịch ni lông nha

– Ăn bịch ni lông độc lắm (mình bảo).

– Tại con xin 2 cái hộp thì tội cô bán xôi, bán có nhiêu tiền đâu mà cho 2 cái hộp. Với tại con còn nhỏ em bán vé số chắc chưa ăn gì đâu nên con để dành cho nó.

– Chị ơi, làm cho thằng nhỏ 2 hộp trước đi, chút tính cho em luôn. (Thằng nhỏ lấy hộp xôi xong lững thững đi trước)

– Nhỏ nhìn vậy chớ lạc quan lắm, hôm rồi trời mưa to, nó thấy người ta bị tắt máy xe, mặc áo mưa ra phụ đẩy xe thổi bugi cái rớt xấp vé số thấy thương gì đâu. Nay ảnh mới vui vẻ chớ mấy bữa, buồn thiu à. 10 ngàn em.( chị bán xôi đưa xôi và nói)

– Ủa em trả 3 hộp xôi lận, cho em với cho thằng nhỏ luôn

– Hổng có cậu tui cũng cho nó mà, thôi hộp xôi đậu xanh của cậu 10 ngàn hà. 
(Tự nhiên thấy khóe mắt cay cay)…

Bởi vậy có bao giờ rời Sài Gòn được đâu…

Lòng tin đặt có thể sai, lòng tin có thể bị phản bội nhưng Sư Ông Thích Nhất Hạnh có dạy rằng: “Thấy thiện thì cứ đi, đến đâu hay đến đó…”
“Phố thị đông, người đông đông,
Tôi như đứa nhóc lông bông, chơi xa mà không về nhà”

Thôi thì, đừng trách lòng tin, đừng trách con người, chỉ trách điều kiện đã làm họ quay lưng…Đâu cần làm ông này bà nọ, đâu cần phải có trong tay những vinh quang, có trong tay những đỉnh cao vì “làm người tử tế trước khi làm người có học”.

HỨA MINH SƠN