Mục ruỗng!

0
454

Một cuộc lột trần xã hội khủng hoảng…

Hai hôm nay, từ lúc đọc những dòng đầu tiên trên FB của cô bạn Hoang Lan Anh, báo Người Lao Động, tôi thật sự xót xa trước tình cảnh em học sinh bị các bạn cùng lớp tra tấn, làm nhục. Tôi không xem nỗi cái clip đính kèm.

Càng biết thêm những thông tin tiếp theo, em học sinh này là đối tượng hành hạ cả tinh thần và thể xác của lớp, càng đau xót. Chưa hết, cả gia đình em từ ông bà đến cha mẹ đều là những người bệnh tật, yếu thế tột cùng.

Người biến thành dã thú, học trò thành quỷ dữ, thầy chùa thành kẻ cướp, và bây giờ anh em giang hồ được xưng tụng và thành điểm bấu víu của những người dân nơi xảy ra thảm kịch! Chuyện ngược đời hay đời đang lộn sòng?

Hiệu trưởng phải chịu trách nhiệm. Đúng. Bộ trưởng Phùng Xuân Nhạ phải gánh cái gánh nặng cụ thể này. Đúng. Nhưng họ không thể gánh hết cả tiến trình thoái hóa của cả xã hội. Còn ai nữa phải lên tiếng thành khẩn và hành động?

Cuối ngày đọc FB chị Nguyễn Ngọc Hải, biết có gia đình và các thầy cô ở Huế muốn rước em học sinh này về lo cho ăn học đến hết THPT, cảm thấy nhẹ lòng được một chút.

Nhưng, một việc tốt không thể đẩy lùi triệu cái ác, tỉ cái suy bại!

THẨM TUYÊN

Anh em “ngoài xã hội” kịp thời đến hỏi thăm, động viên và trao 30.000.000 đồng cho em H.Y, nạn nhân bị nhóm bạn cùng lớp hành hung tại Trường THCS Phù Ủng, huyện Ân Thi, Hưng Yên. Đồng thời ko quên đến tận nhà “hỏi thăm” 5 bạn HS tham gia đánh bạn H.Y.

Qua việc làm đó, anh em “ngoài xã hội” được ngưỡng mộ và tung hô là chuyện hết sức đương nhiên. 

Nhưng luật pháp ở đâu, bộ máy cầm quyền ở đâu, cả hệ thống chính trị gồm đảng ủy, đoàn thanh niên, đội thiếu niên tiền phong, công đoàn, hội phụ nữ… đi chơi ở đâu khi cô bé hiền lành bị đánh đập ròng rã thừa sống thiếu chết suốt trong một thời gian dài?

Thú thật sống qua gần 70 năm dưới hai chế độ, lần đầu tiên tui được thấy hình ảnh của anh em ngoài xã hội, đặc biệt là hình ảnh đang được tung hô và ngưỡng mộ.

Tự dưng tui cũng muốn đi làm xã hội đen, chứ đừng nói các cháu thiếu nhi học sinh … ôi thời đại gì đây.

HUỲNH NGỌC CHÊNH

THỜI CHÚNG TA SỐNG

Bộ Giáo dục cần phải, ngay lập tức chứ không thể bằng đường công văn, xuống tận trường học và nhà ở của thiếu nữ vừa bị đánh hội đồng (Hưng Yên) để thăm hỏi và động viên và trực tiếp tiếp xúc với em cùng gia đình để hiểu thực tế tình trạng mà em đang phải đối mặt và từ đó đưa ra các biện pháp hỗ trợ thiết thực, hữu ích cho em. Tôi cũng tự hỏi trong cơn phẫn nộ rằng, mấy cái hội bảo vệ quyền lợi trẻ em và hội liên hiệp phụ nữ các người ở đâu hết rồi mà câm lặng như một lũ ăn hại và vô nhân đạo vậy?

Thiếu nữ cần được trợ giúp về mặt tâm lý và điều trị, cần được can thiệp trong việc bảo vệ quyền lợi của mình. Cục Bảo vệ quyền lợi trẻ em cần phải có cuộc làm việc với gia đình và phải yêu càu cơ quan điều tra xử lý vụ việc này đến cùng.

Những đứa trẻ đánh đập (từ đủ 16 tuổi trở lên) cũng đã đến tuổi chịu trách nhiệm hình sự về mọi loại tội và những đám giáo viên ở trường này vì thế sẽ phải chịu trách nhiệm về tội không tố giác tội phạm hoặc đồng phạm với những đứa trẻ đã thực hiện việc đánh đập hoặc bị truy tố về tội ngược đãi, hành hạ người khác (hành hạ tức đối xử tàn ác, làm nhục người khác, bao gồm cả việc bỏ mặc) và nếu hậu quả gây rối loạn tâm thần và hành vi của nạn nhân từ 11% trở lên hoặc đối với người dưới 16 tuổi thì sẽ rơi vào Khoản 2 Điều 140 BLHS 2015.

Không thể nào hiểu được tình trạng tâm lý và vấn đề tâm thần của những loại giáo viên này. S.Freud cũng sẽ không thể hiểu nổi chúng và không thể giải phẫu được bộ não quái thai và bệnh hoạn của chúng. Tương lai những đứa trẻ sẽ đi về đâu và những hậu quả sẽ ám ảnh, đeo bám chúng đến khi nào mới chấm dứt, cả những đứa trẻ đánh đập người khác lẫn nạn nhân của trò bạo lực tập thể man rợ như thời trung cổ này? Và khi nào thì các ngôi trường trong hệ thống giáo dục này biết giáo dục và truyền thụ những giá trị về nhân quyền, luật pháp và cách thức bảo vệ những đứa trẻ khỏi mọi sự tấn công và bức hại, hay chúng vẫn nhất nhất làm theo chỉ thị, đường lối cách mệnh của lực lượng nắm quyền?

Khi nào sẽ không còn cảnh vài điểm một môn vào sư phạm và chạy chọt để có hợp đồng và biên chế để làm nhà giáo? Khi nào không còn tình trạng cưỡng bách thu các loại phí, quỹ và trục lợi nhờ các dự án học đường như đồng phục, sách vở, thiết bị học tập và khẩu phần ăn, uống? Khi nào thì các ngôi trường thôi dạy về lãnh tụ cách mạng và các hình tượng anh hùng thiếu niên giết được nhiều người và ca ngợi giai cấp, nhồi nhét đủ thứ mệnh lệnh và nội dung chính trị ngay từ thuở nhỏ? Khi nào thì biết giảng dạy về những giá trị phổ quát của con người và luật pháp? Khi nào thì thôi thúc bách và áp đặt lên đầu những thế hệ lối học vẹt và thành tích như một cái máy? Và khi nào thì dừng lại việc giáo dục một tâm thức nô lệ cho những thế hệ bằng cách nhất nhất nghe lời và không được phản kháng?

LS LÊ LUÂN

Bệnh độc ác, vô tâm và ích kỷ sẽ không bao giờ chữa được!

1. Tôi không có niềm tin rằng 5 cái con ác quỷ đánh bạn ngay trên lớp, lột đồ và quay phim tung lên mạng (xin lỗi, tôi không muốn dùng từ cấp độ nhẹ hơn khi nói về chúng), lớn lên sẽ trở thành những công dân tử tế, nếu ngành giáo dục Hưng Yên không kịp thời đưa vào trường giáo dưỡng và không kịp thời giáo dục đến nơi đến chốn.

Nạn nhân là một cô bé nhút nhát, con của một gia đình nghèo, éo le. Mới tí tuổi đầu đã không biết yêu thương con người; chèn ép hành hạ những người yếu thế, thì bản năng đó chỉ có ở loài vật.

Bản năng loài người rất khác. Một đứa bé ba tuổi thấy em bị ong đốt thì che chở cho em và bị ong đốt đến chết. Một cậu bé vì thương mẹ và em, bất chấp đường xa nguy hiểm, đã đạp xe cả trăm cây số, vượt qua bao đèo dốc trên cái xe không phanh đến thăm mẹ và em.

Vậy thì lý do gì mà cả 5 đứa ấy có thể có một hành động không có bản năng con người như thế? Bạn đừng đổ cho giáo dục, vì thực sự, ngành giáo dục có thế nào thì ngay từ trong nhà trường, chắc chắn những đứa trẻ được học bài học về cách thương quý bạn bè, thương quý con người.

Tôi nghĩ rằng, giáo dục gia đình đang mới là vấn đề cần bàn. Ngôn ngữ của những đứa trẻ ngoài đời đa phần là ngôn ngữ từ gia đình mà ra. Cha mẹ suốt ngày chửi thề, nói tục thì đố mà tránh được việc một đứa trẻ nói tục chửi thề. Trong nhà cha đánh mẹ, anh đánh em, chị đánh em một cách lộn xộn thì hành động ấy cũng được vận dụng ngay khi đứa trẻ ra đời.

Thế nên, cái gì tôi có thể phản đối, nhưng chuyện này, bạn đừng đổ lỗi hết cho giáo dục trường lớp. Tuy nhiên, trong trường hợp này thì tôi không thể chấp nhận được hành động của cái nhà trường ấy. Để một đứa trẻ bị vùi dập bao lần như vậy, bị hành hạ bao phen như vậy, nhà trường biết, mà vẫn không có biện pháp gì, thì ông hiệu trưởng và một số thầy cô ở đó làm ơn bỏ nghề dùm.

Và những đứa trẻ khác nữa: thấy một bạn yếu thế bị đánh đập, bị hành hạ mà vẫn im lặng, rồi quay phim tung lên mạng – cũng là ác một cách kinh tởm dù chúng còn quá nhỏ tuổi. Chúng đã vô tâm một cách tàn nhẫn, không khác gì các thầy cô đang dạy chúng.

2. Cái ác, sự vô tâm, vô ơn nhiều khi không nằm ở giáo dục. Nó có trong máu của không ít cá nhân dù họ trải qua hoàn cảnh nào đi chăng nữa.

Thế nên bạn đừng ngạc nhiên khi yêu một kẻ nào đó thì thấy văn minh lịch sự, lấy về vài năm thì không chịu nổi bản chất vô tâm, thậm chí vô tâm đến độc ác. Hay bình thường thì che giấu thân phận khá tốt, vài tháng lộ nguyên hình một kẻ ác tâm hay vũ phu. Cái xấu từ trong bản chất thì dù tuổi nào, môi trường giáo dục nào cũng khó có thể triệt tiêu được.

Tôi đã từng ân hận khi giúp đỡ vài người. Vân Khánh, một cô em đồng hương mà tôi đã từng quý mến. Em mất mẹ từ nhỏ, đến cấp 3 thì mồ côi cha. Một mình tự lập, đi làm công nhân, rồi vay tiền đi học điều dưỡng, khi ra trường, tôi nhận lời giúp em trong công việc.

Lúc đó, tôi nhờ bác sĩ Hoa xin cho em vào làm bệnh viện Nhi đồng 2. Tôi có nói với bác sĩ Hoa, chị cứ yên tâm, em tin rằng với hoàn cảnh và nghị lực ấy, Vân Khánh sẽ làm tốt công việc của chính bạn ấy.

Năm ấy, Vân Khánh thi vòng đầu bị rớt. Nghĩa là về năng lực chưa đủ để trở thành điều dưỡng của một bệnh viện lớn. Bác sĩ Hoa đã phải bảo tín để Vân Khánh được nhận vào. Thi thoảng tôi vẫn nhắc Vân Khánh đừng quên nhắn tin cảm ơn bác sĩ Hoa vào các dịp 27/2. Bởi đó là hành xử của một người có văn hoá.

Tôi hay đưa câu chuyện nghị lực của Vân Khánh để giáo dục con cháu mình. Thế rồi một ngày đẹp trời, cả Vân Khánh lẫn chị gái của Khánh – tên Xoan gọi điện cho tôi mắng xối xả: “Bà Hoa và anh không có vai trò gì trong việc Vân Khánh được vào bệnh viện. Thế nên đừng đi khoe khoang với mọi người là hai người đã giúp đỡ. Bệnh viện Nhi đồng vẫn đăng tuyển điều dưỡng mỗi ngày kia kìa”

Tôi đớ người. Tôi không tin rằng cô gái năm xưa mà tôi giúp đỡ cùng cô chị gái có thể hành xử như vậy. Tôi chỉ ước nếu quay ngược thời gian, tôi sẽ không giúp đỡ một con người như vậy.

Bởi vì, khi bạn làm trong ngành y mà bạn không biết thế nào là sai đúng, thế nào là cách ứng xử để không làm tổn thương người khác, thì bạn không nên vào ngành đó làm gì.

Có lẽ, sự độc ác, vô tâm, ích kỷ là 3 căn bệnh không bao giờ chữa được, dù họ trải qua những bài học cay đắng nào, hay thậm chí kẻ đó có mất mát đi chăng nữa. Tật xấu nào cũng có thể sửa, nhưng tật xấu đó thì không.

Chỉ thấy buồn, vì những đứa trẻ hành hạ và làm nhục bạn ngày một nhiều. Chỉ thấy đau vì sự im lặng của những đứa trẻ khi thấy bạn bị làm nhục cũng ngày một nhiều.

Bạn cũng đừng gọi tên ông Nhạ trong những chuyện thế này nữa. Vì như tôi đã nói, sự độc ác, vô tâm và ích kỷ là bệnh không bao giờ chữa được, dù họ có ngồi ở một vị trí naò đi chăng nữa!

HOÀNG NGUYÊN VŨ