Một nhân cách lớn…

0
188
Cụ Trần Văn Hương trước nhà mình ờ Sài Gòn.

Chiều tối ngày 28/4 sau khi bàn giao chức vụ Tổng Thống cho Dương Văn Minh cụ Trần Văn Hương dã dọn về tư gia ở trong con hẻm trên đường Phan Thanh Giản đồng thời từ chối lời mời di tản ra nước ngoài từ chính phủ Mỹ và Pháp. Cụ nói với họ: “Tôi đâu có ngán Việt cộng. Nó muôn đánh, tôi sẽ đánh tới cùng. Tôi chỉ sợ mất nước, sống lưu đày ở xứ người ta. Nếu trời hại nước tôi, nước tôi mất, tôi thề sẽ ở lại đây và mất theo nước mình”.

Vào năm 1978, khi Chính quyền mới trả lại “quyền công dân” cho Dương Văn Minh, các anh em đang “học tập cải tạo” đều bị đi xem hình ảnh và phim chiếu lại cảnh cựu “Tổng Thống” Dương Văn Minh đang hồ hỡi hân hoan đi bầu quốc hội “đảng cử dân bầu” của cộng sản”.

Cụ Trần Văn Hương cũng được chính quyền mới trả lại “quyền công dân” nhưng Cụ đã từ chối. Cựu Tổng Thống Việt Nam Cộng Hòa Trần Văn Hương đã gửi bức thư sau đây đến các cấp lãnh đạo chính quyền cộng sản:

“…hiện nay vẫn còn có mấy trăm ngàn nhơn viên chế độ cũ, cả văn lẫn võ, từ Phó Thủ Tướng, Tổng Bộ Trưởng, các Tướng Lãnh, Quân Nhân Công Chức các cấp các Chính Trị Gia, các vị Lãnh Đạo Tôn Giáo, Đảng Phái đang bị tập trung cải tạo, rĩ tai thì ngắn hạn mà cho đến nay vẫn chưa thấy được về. Tôi là người đứng đầu hàng lãnh đạo Chánh Phủ Việt Nam Cộng Hòa, xin lãnh hết trách nhiệm một mình. Tôi xin chính phủ mới thả họ về hết vì họ là những người chỉ biết thừa hành mạng lệnh cấp trên, họ không có tội gì cả. Tôi xin chính phủ mới tha họ về sum họp với vợ con, còn lo làm ăn xây dựng đất nước. Chừng nào những người tập trung cải tạo được về hết, chừng nào họ nhận được đầy đủ quyền công dân, chừng đó tôi sẽ là người cuối cùng, sau họ, nhận quyền công dân cho cá nhân tôi.”

Cụ Trần Văn Hương không hề nhận “quyền công dân” của chính quyền cộng sản và cho đến khi từ trần vào năm 1981. Cả cuộc đời Cụ trước sau vẫn chỉ là công dân của Việt Nam Cộng Hòa.

MAI PHAM