Một mùa sao sáng…

0
424
Ở Sài gòn, từ đầu tháng 12 đã dễ dàng nhận ra không khí Noel sắp đến. Chỉ cần đi qua đường Hai Bà Trưng, khúc Nhà Thờ Tân Định là tự nhiên lòng thấy nao nao khi thấy cây thông, hang đá, dây kim tuyến và đồ trang trí được bày bán ở các cửa hiệu. Có dịp đi đâu qua các khu xóm đạo tập trung nhiều người Công giáo, tôi càng thấy nôn nao khi thấy trai tráng lo bắc thang chăng đèn khắp các con hẻm. Họ chọn những góc đẹp nhất làm hang đá lộ thiên để mọi người cùng chiêm ngắm.
Mà thôi cần gì đi xa, ngồi ngay ở nhà tôi cũng có thể “ngửi” được mùi Noel đang đến khi nghe văng vẳng những bài hát về Giáng sinh vọng ra từ mấy nhà hàng xóm. Mỗi lần nghe những bài hát Giáng sinh được viết từ trước năm 1975 này, tự nhiên tôi muốn… có bồ để cùng tay trong tay đi Lễ nửa đêm. Mà không phải mình tôi bị vậy đâu, ai nghe mấy bài hát này cũng có cảm giác đó. Có vài người bạn cũng đã chia sẻ với tôi cảm nhận tương tự của họ. Không tin, bạn thử nghe cho hết tuyển tập nhạc Giáng sinh này là biết liền.
Tôi lắng lòng, ngồi nghe thật kỹ lời của từng bài hát để hiểu xem nguyên nhân nào đã tạo nên sức hút công chúng của những bài hát được viết trong thời tao loạn hơn 40 năm trước. Hoàn cảnh trong những bài hát quá sức xa lạ với ngày nay, thế mà vẫn đến hẹn lại lên, mỗi độ Noel về những giai điệu nhẹ nhàng với ca từ tâm tình da diết lại vang lên trong trong các khu xóm. Vừa nghe bài Thánh Ca Buồn ở nhà bên cạnh, lát sau tôi lại nghe chính bài hát ấy vang lên từ nhà đối diện. Tình trạng tương tự cũng xảy ra với hầu hết những bài khác trong Album như: Tà áo đêm Noel, Bóng nhỏ giáo đường, Dư âm mùa Giáng sinh, Hai mùa Noel, Màu xanh Noel, Lá thư trần thế, Lời con xin Chúa, Nửa đêm khấn hứa, Mùa sao sáng, v.v….Cứ nghe đi nghe lại mà sao chẳng thấy ai bực mình, yêu cầu hàng xóm giảm âm lượng.
Nghe những bài hát này, nỗi niềm mong nhớ người yêu là lính trận của cô gái đương xuân cứ hiện lên mồn một trước mắt tôi. Họ chăm chút cho tấm áo dài mới để được dự lễ nửa đêm với người yêu vừa từ tiền đồn trở về. Rồi tấm áo này lại phải xếp cất đi vì ai đó đã lỗi hẹn, buồn quá! Tâm trạng người chiến binh nơi trận tuyến, ngồi nhớ người yêu trong đêm Giáng sinh cũng chẳng khá gì hơn. Tôi lạnh người khi nghe lời cầu nguyện của một người lính đang đối mặt mới hiểm nguy:
Lạy Chúa, Chúa cứu thế non nước con ngàn dâu bể Chinh chiến lan tràn sơn khê, xin giúp con vượt bến mê Xin cho bao kẻ ra đi lại về, vợ trẻ không hai lần đò Bầy trẻ không cha sầu lo.
Lạy Chúa thương con, Người yêu dấu không mòn tấc lòng Dù dẫu xa nhau, nhưng niềm tin Chúa càng thâm sâu Tình chung hai đứa, như hoa tuyết mùa giáng sinh Trung trinh gởi người chiến binh Tuy cách xa nhưng gần nhau
Còn lời cầu xin nào thống thiết, nhân văn cho bằng lời nguyện cầu của người lính chiến này không? Anh sợ cho mình, cho đồng đội, và cho cả người bên kia chiến tuyến, nếu có mệnh hệ nào thì khổ cho người ở lại là vợ, là con họ. Cũng có khi, anh lo người ở nhà không trọn tình vì quan san cách trở. Có những niềm riêng, tự con người không giải quyết được, chỉ có lòng cậy trông vào ơn trên mới giúp anh và người ở nhà vững tin vào nhau.
Trong bài Lá thư trần thế, tôi gặp cả gia đình một người lính cùng gửi gắm tâm sự riêng mình qua lời nguyện cầu cùng Chúa. Họ bắt đầu lời cầu xin của mình bằng cách tự giới thiệu: “Lạy Chúa, con là lính trận ngoài biên…/con là thiếu phụ miền quê…./con còn lứa tuổi học sinh…”Thương thay cho đứa bé, ở tuổi ăn tuổi chơi mà em chẳng xin quần áo đẹp, đồ chơi cho riêng mình. Em chỉ cầu xin cho sự bình an của Cha, cho sự thanh thản của Mẹ.
Lạy chúa con còn lứa tuổi học sinh Vì cha là lính con thiết tha xin An vui cho người đầu tuyến Trẻ thơ yên tâm sách đèn Để mẹ hiền con hết ưu phiền
Thời loạn ly, dường như bài hát Giáng sinh nào của Việt nam cũng có giai điệu buồn buồn chứ không vui tươi nhí nhảnh như mấy khúc carol của phương Tây. Hầu hết nội dung các bài hát đều nói lên mong ước lứa đôi, gia đình được sum vầy bên nhau trong ngày Chúa giáng thế. Ước mơ tưởng chừng đơn giản nhưng lại khó khăn biết chừng nào khi mà “Giặc tràn về quê hương tôi giặc diệt niềm tin Kitô, lớp lớp đàn chiên quyết sáng danh Chúa trên trời cao”.
Đã 40 năm qua, Việt Nam không còn tiếng súng. Hầu hết mọi người đều được sum vầy bên nhau trong đêm Giáng sinh. Thế nhưng tôi vẫn thấy lời cầu xin cho “Người Việt càng thương nhau hơn” trong bài Một mùa sao sáng vẫn còn nguyên giá trị đó. Có thương nhau thì người ta mới không chiếm đất đai nhà cửa của những người cô thế, không chiếm tiền của người giao tiền cho mình giữ trong nhà băng, không ăn chặn rút ruột công trình, không trộn hóa chất vào thực phẩm để bán cho người ta, không ngược đãi người già, hành hạ trẻ em, v.v….
Tự nhiên tôi muốn sửa câu: “VINH DANH THIÊN CHÚA TRÊN TRỜI, BÌNH AN DƯỚI THẾ CHO NGƯỜI THIỆN TÂM” thành “VINH DANH THIÊN CHÚA TRÊN TRỜI, BÌNH AN DƯỚI THẾ CHO NGƯỜI THIỆN TÂM LẪN NGƯỜI ÁC TÂM“. Vì khi những người ác có được sự bình an trong tâm, biết đâu chừng họ sẽ biết thương người khác hơn, vậy là thế gian sẽ bình an tức khắc thôi. Mong lắm thay!
UYEN VY NGUYEN