Một cú điện thoại đáng giá viết facebook…

0
80

Thường những cú điện thoại cho tôi, dù có mang nội dung tốt xấu gì cũng là chuyện riêng tư, chẳng mấy khi tôi trình FB. Nhưng cú điện thoại vừa nhận xong lúc này lại thôi thúc tôi trình làng.

Cú điện thoại này tự xưng là phụ huynh một học viên ở một tỉnh Tây Nguyên. Rất nhã nhặn và hồn nhiên, vị phụ huynh ấy kể về đứa con trai yêu quý của mình. “Nó rất lười học, không vào được đại học chính quy, gia đình mới cho nó học hệ vừa học vừa làm. Nhưng nó cũng lại bỏ học nhiều môn, trong đó có môn của thầy. Bây giờ đã đến kỳ tốt nghiệp nhưng môn thầy bị điểm 0 nên chưa xét cấp bằng tốt nghiệp được. Trong khi gia đình không muốn nó làm nghề nào khác nên đã xin được cho nó vào ngành giáo dục. Huyện đã chấp nhận, nhưng vì hồ sơ chưa có bằng đại học nên phải dừng lại. Thầy có cách nào giúp cho cháu không?”

Nguyên văn, tôi không bịa câu nào!

Tôi trả lời, cũng rất nhã nhặn: “Làm người thầy, tôi chỉ có thể giúp cho học trò cái chữ. Ai cũng phải học rồi mới được làm thầy, anh ạ!”

Bên kia vị phụ huynh nói: “Có nghĩa là cháu phải học lại môn thầy?”

Tôi cười thật hiền: “Không chỉ môn tôi mà phải học tất cả những môn cháu nó chưa từng đi học, tức đủ trình độ mới tự tin làm thầy, anh ạ?”

Đến đây thì phụ huynh nói: “Nhưng các môn đó cháu đã đủ điểm cả rồi. Chỉ còn thầy giúp cháu nữa thôi!”

Nghe đến câu này thì tôi khóc. Không học vẫn có điểm? Không cần học vẫn làm thầy được? Mấy câu hỏi này thì chỉ có thể gửi tân Bộ trưởng trả lời thôi.

CHU MỘNG LONG