Mời phụ huynh chong mắt đọc bài kiểm tra của con mình…

0
55

Một thế hệ cởi truồng…

Phụ huynh và nhà trường đã chọn cách h.uỷ h.oại nhân phẩm của các “chồi non” để triệt hạ cô giáo Tuất đến tận cùng!

Cấp độ tưởng tượng của chúng ta đã thực sự đã bị bỏ xa những gì mà thực tế diễn ra. Đây, một mảnh của cái thực tế ấy:

Bài kiểm tra môn lịch sử trong vở bài tập của N.V.T (lớp 4 – chứ chưa phải là lớp 5). Câu số 4: Qua quan sát hình và bài đọc trong sách giáo khoa, em hãy điền vào các cột để biết người Lạc Việt ăn, mặc, ở và sinh hoạt lễ hội như thế nào”

Mục “Ăn”, T điền vào ô trống chữ “không biết”

Mục “Mặc và trang sức”, T điền vào ô trống chữ “đ.éo biết”

Mục “Ở”, T điền vào ô trống chữ “Không nói”

Mục “Lễ hội”, T điền vào ô trống chữ “Cút”

Những câu hỏi khác, T trả lời như không thèm quan tâm mình học gì.

Cô Tuất phê trong bài: “Con không được viết bậy ra vở, phải đọc kỹ yêu cầu bài tập để làm”

Hẳn T. là nhân vật xuất hiện trong clip. Và hẳn mẹ T. cũng là nhân vật trong clip. Và hẳn trường Sài Sơn B muốn T viết gì, và biết T. viết gì.

Tội nhất ở đây, đáng tiếc, không phải cô Tuất, mà là T. T.rẻ con không có tội tình gì cả.

Nhưng, rồi t.rẻ con được dạy để nói với thầy cô mình “đ.éo biết”, “cút”…

Thái độ ấy chỉ được cài đặt ở một chế độ công tắc cho phép bật để nói ra những điều như vậy. Thực sự, chẳng có phụ huynh nào có thể dạy con mình nói với cô giáo như thế cả vì thực tế thì “hổ dữ cũng không ăn t.hịt c.on”.

Vậy ai đứng sau cái tấn bi kịch này, có lẽ, đoàn thanh tra (mới hoạt động vài ngày về vụ việc này), nên làm cho rõ.

Cô Tuất cũng đã biết cách bảo vệ mình khi biết đây là “cái bẫy”, nhưng các con thì đâu đã biết cách bảo vệ bản thân từ những âm m.ưu đ.ộc địa của người lớn đội lốt thầy cô cha mẹ, đã đ.ầu đ.ộc tâm hồn con trẻ bằng thái độ h.ư h.ỗn, bằng ngôn ngữ tăm tối.

—–

Cho dù các vị nói gì, và thậm chí, giả sử kết quả thanh tra ở chiều hướng bất lợi cho cô Tuất, thì một điều chúng ta nhận thấy, rõ như ban ngày rằng, cô Tuất đơn độc giữa một rừng âm mưu với đầy đủ cấp bậc tuổi tác, luôn giăng lưới sẵn chờ cô lọt vào.

Hôm qua, một “đồng nghiệp” (trời ạ, đồng nghiệp) của cô Tuất lên bênh nhà trường, nói là cô Tuất quản lý học trò kém.

Không biết bạn có đạt giáo viên dạy giỏi như cô Tuất không? Không biết bạn có chiến sĩ nhiều thi đua nhiều năm liền như cô Tuất không?

Không biết bạn con cháu đồng chí nào lãnh đạo huyện hay ngành giáo dục ở đây?

Và trên hết, không biết bạn có bị vùi dập như đồng nghiệp, để có thể cất cái giọng dạy đời ngây thơ giả cầy nhưng thực sự là để đạp đồng nghiệp xuống?

Nghe ra trường Sài Sơn B giờ bày binh bố trận cũng đã khá chắc chắn, từ lãnh đạo đến giáo viên, từ phụ huynh đến học sinh, để “đấu” với một cô giáo vốn là người từng vạch ra nhiều sai phạm trong lạm thu và giảng dạy của trường này.

Khi đồng tiền và quyền lợi cất tiếng, thì lương tri cũng phải ra hàng sau cùng để đứng, rồi mất hút giữa sự nhảy múa của 2 cái kia.

—–

Cần gì thanh tra cho lắm, hãy nhìn một cô giáo nhừ tử vì cơn cuồng nộ trù dập và những đ.ứa tr.ẻ bị bôi b.ẩn tâm hồn và nhân cách từ trong trứng nước, thì chắc chắn quý vị biết đâu là giới hạn của lương tri và trách nhiệm trồng người, nếu nhìn xa cho một tương lai quốc gia.

Và bây giờ, mời các quý phụ huynh ch.ong mắt lên đọc bài kiểm tra của con mình, tiếp tục lên các clip đấu tố tiếp, nhé.

NHÀ BÁO HOÀNG NGUYÊN VŨ

***

Vụ cô giáo Tuất: Thưa rằng, cả ba bên đã hoàn toàn thất bại!

🛑Vụ việc hiện đang được thanh tra, mọi kết quả đang ở phía trước. Tôi thấy thấp thoáng câu danh ngôn quen thuộc: Trong một cuộc chiến, ai thắng, ai thua thì nhân dân cũng là người thất bại.

“Nhân dân” ở đây, không ai khác, chính là các thế hệ học trò, của ngôi trường ấy, và của các môi trường giáo dục khác, có những câu chuyện tương tự (mà hình như, rất nhiều môi trường có câu chuyện tương tự, vì đều có chung một cái gốc ngành, có chung một kiểu hành xử)

Cái thất bại của “nhân dân” trong cuộc đấu cô Tuất và Sài Sơn B, đã hiển hiện rất rõ. Từ những bức ảnh trong clip về một lớp học; những em học sinh trùm áo lên đầu, cái thước kẻ và “bài kiểm tra bất hủ”. Cũng có thể còn nhiều thứ khác, chưa ra ngoài ánh sáng.

Một cô giáo tự bảo vệ mình bằng cách lắp các máy quay. Nhưng cũng là một “nhân dân” hoàn toàn không sợ những máy quay ấy (đến cả cô giáo dạy mà còn không sợ, nói gì máy quay).

Cái “không sợ” ấy, nó nguy hiểm đến mức, đã thành thói quen, đã thành cái “v.ô l.ễ hồn nhiên” trong khi môi trường cứ ra rả “tiên học lễ”, đã thành “cái á.c hồn nhiên”, khi mà nền móng giáo dục trong suốt bao năm của một con người chập chững, là để họ làm người.

Giáo dục không dạy được người,  hoặc không để cho người ta nên người, là giáo dục thất bại toàn tập. Không cái gì biện minh được.

——————-

🛑Cô Tuất và Sài Sơn B, nhất là cô Tuất, không nhiều thì ít, chắc chắn có cái sai của mình. Trong một cuộc xung đột, không ai đúng hoàn toàn, cũng như không ai sai hết thảy. Cuộc đời là thế, không có tuyệt đối, và đừng mong rằng có cái gì đó tuyệt đối.

Nhưng, ai đúng ai sai trong chuyện này, không còn là cái chính để tôi quan tâm; mà tôi quan tâm đó là mất mát của “đối tượng chính”, là các em, như tôi có nói ở trên.

Thực sự nếu là phụ huynh, tôi sẽ không ngủ nổi, khi nhìn vào những gì diễn ra, và nhìn vào bài kiểm tra ấy. Nếu đó là con tôi, thì chính tôi chứ không ai khác, đều là kẻ thất bại, kẻ thiếu trách nhiệm, để những điều không nên có, hiện hữu bên trong con mình.

Có vinh quang gì đâu trong cái “đấu” ấy, ê chề lắm và đau đớn lắm và hãi hùng lắm. Có lẽ, ta không cần nhắc lại những cái thuộc về ám ảnh, với những Lê Văn Luyện, những Nguyễn Hải Dương. Vậy thì, ta cứ khư khư ta đúng, con ta đúng đến bao giờ?

Vậy thì ta cứ khư khư, là con trẻ làm gì cũng có lý do mà lý do đó là có lợi cho ta, đến bao giờ?

Cô Tuất cũng không nên (và không được) nghĩ rằng những bằng chứng đó có lợi cho cô Tuất. Còn nhà trường, nếu muốn tiếp tục sự nghiệp giáo dục, cũng đừng nghĩ rằng, những bằng chứng đó cũng là một cách cô Tuất chứng tỏ sự yếu kém của mình.

Thưa rằng, các vị đã hoàn toàn thất bại, cả hai.

——————–

🛑Trong một cuộc chiến, người ta thường nhìn vào cách làm cho đối thủ tổn thương, chứ không ai chịu nhìn vào vết thương tự mình gây ra cho mình; và vết thương của những người vô can mà mình đã dùng họ làm mồi cho cuộc chiến ấy.

Nói ít hiểu nhiều, không phải chúng ta có ít bài học kiểu ấy. Chúng ta biết cả đấy. Nhưng với nhiều người, nhu cầu sống bình yên và hướng tới những gì tốt đẹp, không có trong cuốn từ điển lương tri của họ.

Và cứ thế, họ đấu.

Xin lỗi người khác nghĩ là khó nhưng cũng không quá khó. Xin lỗi bản thân mình và xin lỗi chính cuộc đời này, là việc vô cùng khó, không mấy ai chịu làm, vượt qua chính mình để làm, nghĩ cho cuộc đời để làm. Mà, người ta thường không làm.

Tôi không quá đổ lỗi cho cơ chế vì đổ lỗi không nên chọn làm cách hành xử. Khi mà ý thức không được hình thành thì cơ chế giời cũng bó tay thôi. Cái chính vẫn là con người. Người sống với người. Người đi với người.

Xin để mở kết thúc này, tại đây!

HOÀNG NGUYÊN VŨ