Mâm cúng cô hồn…

0
144

Nửa đêm, về ngang dốc cầu Bình Triệu, thấy chiếc xe đẩy vốn hàng ngày chứa bao chất thải ra của xã hội đã biến thành một bàn thờ tươm tất, khi trải lên mấy tấm bạt quảng cáo.

Cũng nhang đèn, cũng hoa nước, cũng muối gạo, anh Tư lớn nhất hội anh chị em lao công đứng ra sắp xếp cúng. “Còn mấy người nữa, chờ anh em xong hết, mình ra thắp nhang cho đủ lễ, rồi mình cúng, mình ăn luôn”, anh nói.

Bé gái loi choi trên yên xe máy, “chờ ba, ăn vịt quay”, miếng thịt ngọt lừ nửa đêm trong trí tưởng cháu bé!

Mâm cúng sát rạt những thùng rác, hiển hiện sự thải bỏ, nhưng sao mình thấy sang trọng và tươm tất quá!

Giữa ngày trăng, trong nén nhang cho cô hồn, họ ngồi ăn được cả một đêm trong trẻo, sau những giờ mịt mù làm sạch thế giới này, thế giới cũng sạch sẽ hơn khi các anh chị thành kính thắp hương, ăn và cười cùng nhau giữa phố.

Tôi lào xào nói năng mấy câu, góp chút tiền nước uống, rồi chạy về, chứ nghe mấy anh chị, ở lại chơi thì vợ la sao.

Cám ơn các anh chị, nhìn mâm cúng bày trên xe rác, lòng tôi lành lặn hơn.

THUAN VUONG TRAN