Lý Thông…

0
154

Chiều muộn. Bên trong một khe vách có tiếng kêu. Dân xung quanh ai nấy đều sợ hãi không biết đó là tiếng gì. Người bảo tiếng mèo kêu, người thì bảo tiếng con nít khóc. Bỗng có người ré lên rồi bật ngửa ra giãy đành đạch như động kinh và ngất đi. Nhiều người khác sợ hãi rồi cũng bật ngửa ra giãy đành đạch như động kinh và ngất. Thôi rồi. Ma thật rồi. Không ai dám đến gần. Những cánh cửa đóng sầm lại… Và những tiếng tụng kinh: Nam mô a di đà vong…. cầu nguyện độ trì oan gia trái chủ…

Tin đến tai nhà vua. Nhà vua truyền lệnh ai giết được yêu quái để cứu dân sẽ được trọng thưởng. Nhưng không ai dám.

Trong đội cảnh binh có người tên Lý Thông. Thường Lý Thông một tấc tới trời, to như trời mà họ Lý còn chưa sợ huống hồ con ma. Nghe danh tiếng Lý Thông, nhà vua lệnh phải cấp tốc kéo quân đi diệt ma để cứu dân. Lý Thông hoảng hốt tự vả vào mồm: “Cái tội mày bốc phét, bây giờ thì gặp vạ rồi!” Lệnh cấp tốc nhưng Lý Thông vẫn án binh bất động, tìm cách trì hoãn. Lý Thông nghĩ nếu có Thạch Sanh giúp mình lúc này thì hay biết mấy. Giá như hôm trước không lấy tiền mãi lộ của Thạch Sanh thì y đã không ghét mình mà bỏ mình ra đi. Đồ nhỏ mọn!

Lý Thông nghĩ bây giờ mà đi vào động ma thì xem chừng đời mình đi đứt. Chưa hình dung ra con ma to nhỏ thế nào, cứ nghe nói bao nhiêu người bật ngửa ra bất tỉnh là Lý Thông đã vãi tè. Lý Thông ngồi trong văn phòng, tưởng tượng những người đó bị con ma cắn cổ, hút máu tươi… Ôi đau quá, gớm ghiếc quá! Lý Thông đưa tay lên cổ xem đã bị ma cắn cổ chưa? Ôi máu… Người Lý Thông ướt đẫm mồ hôi và nước tiểu.

Đúng lúc đó Thạch Sanh xuất hiện cùng với nhiều người khác. Tay Thạch Sanh bế đứa bé đỏ hỏn, rốn còn nhau. Lý Thông nhìn máu trên người đứa bé mà hoảng hốt, bật ngửa ra và giãy đành đạch như động kinh rồi ngất luôn. Trong mơ Lý Thông thấy mình bị ma cắn cổ thật. Con ma giả đứa bé theo thằng Thạch Sanh vào tận đây để hại mình. Thằng khốn! Mày thù địch tao nên cấu kết với ma, rước ma vào tận đây để hại tao. Lý Thông rú lên khi thấy con ma ấy từ đứa bé con phồng to lên, hai cái răng nanh nhọn hoắt cắn vào cổ mình mà hút lấy hút để. Lý Thông thấy người khô quắt dần, cuống họng khô rát…

– Này anh Lý. Dậy đi. Nó là một đứa bé đáng thương bị mẹ đẻ ra rồi bỏ rơi trong khe vách. Nó không phải con ma như nhiều người tưởng tượng. Tôi đã cố gắng khoan tường để cứu nó ra. Việc còn lại bây giờ là của các anh.

Thạch Sanh lay gọi mấy lần Lý Thông mới tỉnh lại. Lý Thông nhìn Thạch Sanh rồi nhìn đứa bé đầy nghi hoặc. Nhưng hình như điều Thạch Sanh nói là thật. Đứa bé khóc oe oe. Gương mặt của Thạch Sanh thì hiền từ, chẳng có chút mưu ma nào. Lý Thông đứng dậy, xốc lại áo quần tề chỉnh rồi ngồi vào bàn đón nhận đứa bé. Lý Thông nghiêm nghị nói:

– Các người đã phạm tội tày đình khi cướp con của nhà vua. Ta nói cho các người biết, đó là con rơi của nhà vua. Nhà vua đang cho người tìm kiếm mà không tìm được vì đám người các ngươi ăn cắp để buôn người. Nhưng vì tình cũ với Thạch Sanh nên ta tha cho. Mau trốn khỏi nơi này. Nếu nhà vua bắt tội, Lý Thông này sẽ nhận tội cho…

Thạch Sanh biết mình oan, nhưng cửa quan đâu dễ thanh minh. Mà họ Lý đã đòi nhận tội thay thì thanh minh gì nữa? Bèn cùng mọi người ra về.

Chờ Thạch Sanh và đám người kia rời khỏi văn phòng cơ quan, Lý Thông vội vàng gọi đồng đội đến quay phim, chụp ảnh. Lý Thông bế đứa bé trên tay như một chiến công đầy kiêu hãnh. Rồi họ Lý cho truyền thông đăng tin mình đã vào tận hang động diệt yêu quái cứu công chúa.

Nhà vua được tin hết thảy vui mừng. Lập tức vua ra chiếu chỉ phong Lý Thông huân chương chiến công hạng nhất.

CHU MỘNG LONG

———

Các bạn có thấy chuyện Lý Thông trong tiểu thuyết giống hình ảnh này trên mạng không? Không giống, vì công an có mặt và chụp hình chung với dân đấy chứ nhỉ.