Lời nguyện cầu đã lung linh…

0
91

Tên cô ấy là Irina, mọi người bảo rằng chúng tôi đã gặp hên, cô ấy là một thầy thuốc giỏi. Tôi không nhìn rõ được ngay mặt Irina, cô ấy lúc nào cũng mang kính và đeo khẩu trang.

Irina là một bác sĩ chuyên khoa lây rất giỏi, nhưng lại là một nhà tâm lý học tồi. Suốt quãng thời gian mà cô ấy điều trị cho con gái tôi, cô không có lời nào để động viên, an ủi làm yên lòng tôi, ngôn ngữ cô dùng trò chuyện với tôi chỉ toàn là những con số và sự kiện.

– …Bạch cầu 12…

– Vậy là tốt phải không thưa bác sĩ?

– Chỉ số này đã thấp hơn lúc trước, nhưng vẫn còn cao hơn mức bình thường, vết loét đã hẹp dần và khô đi.

– Vậy có nguy hiểm không bác sĩ?

– Tôi đã chỉ định các loại thuốc cần thiết, mọi chuyện sẽ ổn thôi.

Cô ấy trả lời nhát gừng, không mặn mà gì với việc chuyện trò. Các ông bố, bà mẹ của đám trẻ bệnh nhân ở đây “tra tấn” Irina bằng hàng đống những câu hỏi mà cô ấy buộc phải trả lời, thế nhưng mỗi lời nói của cô ấy đều có thể bị dùng để chống lại chính bản thân cô, nên Irina phải cẩn thận lựa chọn từng lời nói một cách cẩn trọng như lời nói của luật sư, mỗi từ ngữ đều được mã hoá bởi các kết quả xét nghiệm.

Irina chỉ mong muốn một điều giản dị là chữa bệnh cho trẻ em trong im lặng, không có những thị phi, đàm tiếu, nhưng như vậy cũng không yên.

Tôi có thích cô ấy hay không, tôi cũng không biết nữa, nhưng tôi buộc phải đặt lòng tin vào Irina, bởi sức khỏe của con gái tôi nằm trong tay cô ấy.

Irina không tìm cách làm cho ai đó thích mình, không vỗ về, an ủi, lấy lòng ai, có lẽ cô cho rằng mình không buộc phải làm điều đó.

Nhiệm vụ của cô là chữa trị các bệnh truyền nhiễm, chứ không phải giải quyết những nỗi hoang mang, sợ hãi.

Tôi nhận thấy cô ấy khá mệt mỏi, qua đôi mắt kính, tôi nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe như đang khóc của cô. Tôi không hỏi thêm câu nào, nhưng tôi đã nhìn thấy con gái tôi đang bình phục, những dấu hiệu tích cực đang hiện trên gương mặt Kachia. Mới hai ngày trước thôi, nó nằm mê man, bất tỉnh, không biết gì, nhưng hôm nay đã mỉm cười, ăn ngon lành quả táo.

Irina khám cho con gái tôi, nghe tim phổi rồi nháy mắt với nó khi nói rằng:

– Tốt rồi, Kachia!

Cô ấy không nói gì với tôi, tôi cũng không hỏi thêm gì.

Sau giờ ăn trưa, người ta đưa đến một em bé cỡ một tuổi trong tình trạng rất tồi tệ.

Irina liên lạc với bệnh viện Trung tâm, vấn đề là ở chỗ, đây là bệnh viện lây và không có phòng cấp cứu, mà tình trạng của bệnh nhân là rất nặng. Nhưng từ bệnh viện Trung tâm, người ta giải thích một cách thô thiển rằng: Bệnh nhân mắc một căn bệnh truyền nhiễm gì đó về thần kinh, hãy tự chữa chạy cho nó đi, ở đây cũng không còn chỗ!

Ngày làm việc của bác sĩ chỉ đến 15 giờ. Irina đã hết giờ, và bây giờ là lúc cô được trở về nhà, chồng cô và những đứa con đang chờ cô ở nhà, thế nhưng bệnh tình thằng bé đang rất nguy kịch.

Irina ở lại làm việc tiếp, khám cho em bé xong, cô quay ra cãi nhau với bệnh viện Trung tâm, đòi họ cử một bác sĩ thần kinh với những thứ thuốc men gì đó, rồi lại cự nhau với chồng mình, anh chồng đang buộc vợ phải về  nhà ngay, bởi đứa trẻ ở bệnh viện là con người ta, còn ở nhà là những đứa con ruột thịt của cô.

Mấy cô y tá im thin thít, họ đã quen với nề nếp là người phụ trách sẽ ra về vào lúc 3 giờ, kể từ sau 3 giờ, không khí trong bệnh viện sẽ rất thoải mái.

Em bé mới độ gần một tuổi, nó nằm cùng người mẹ trong căn phòng kế bên, tôi nghe rất rõ ràng mọi động tĩnh ở bên ấy, người mẹ đang gọi điện thoại, tôi nghe rõ mồn một chị ấy dặn ai đó người quen, hãy cầu nguyện cho Pechia, chị ta “chỉ đạo” là phải cầu kinh gì, cầu ra sao? Và còn bắt ai đó chạy đến nhà thờ trình với Đức Cha để nhờ người cầu nguyện cho Pechia, vì Cha gần Chúa hơn những con chiên khác, lời cầu nguyện của Cha sẽ đến với Chúa nhanh hơn!!!

Tôi nghe tiếng Irina khi cô vào khám cho Pechia vào lúc chiều, tiếng cô nói với người mẹ là có những thứ thuốc họ cần phải tự mua vì bệnh viện không có sẵn, trong số những tên thuốc cô ấy đọc cho người mẹ, tôi nghe thấy có cả “Mecidon”.

Tiếng bà mẹ giận dữ, rít lên:

– Chúng tôi đã đóng thuế! Cứu chữa cho nó đi! Chỗ nào cũng chỉ thấy thu tiền! Tôi sẽ cho các người ra toà…

Irina không nói gì và đi ra khỏi phòng.

Con gái tôi cũng phải điều trị bằng “Mecidon” và chúng tôi cũng phải tự mua.

Tôi nghe thấy chị vợ gọi điện cho chồng, rền rĩ xỉ vả các bác sĩ, chị ấy còn đòi chồng mang ảnh Thánh với nước thánh vào bệnh viện.

Chỗ tôi còn thừa mấy ống “Mecidon” con tôi không dùng hết, tôi cầm theo hộp thuốc bước ra hành lang. Về nguyên tắc, điều đó ở đây bị cấm, tất cả các phòng đều phải cách ly với nhau, nhưng tôi phải đi tìm Ỉina.

Tôi tìm thấy cô trong phòng hội chẩn, cô không nhìn thấy tôi do đang đứng quay lưng ra ngoài, Irina đang đọc cho chồng mình danh mục các thứ thuốc mà Pechia đang cần.

– Anh Vitali, cần ngay bây giờ, anh mang đến đây cho em, cứ để các con tự chơi với nhau khoảng 20 phút cũng được, chúng nó cũng đâu còn bé…

Vitali đang nổi cơn lôi đình ở đầu dây bên kia.

– Anh Vitali, hiệu thuốc chỉ mở cửa đến 10 giờ thôi, hãy chạy đi mua thuốc đi, rồi sau hãy nói em là người mẹ tồi như thế nào cũng được!

– Có “Mecidon” đây, không cần mua “Mecidon” nữa! – Tôi nói.

Irina sững lại, quay ngoắt về phía tôi, lần đầu tiên tôi được nhìn thấy cô không có khẩu trang: Một phụ nữ rất xinh đẹp!

– Vâng, xin cám ơn! – rồi cô nói với vào điện thoại: Không cần “Mecidon” nữa anh nhé! Tìm được rồi.

Tôi dúi vào túi chiếc áo blouse trắng của cô một nghìn Rúp.

– Chị điên à? Không cần phải như thế! – Irina túm lấy tay tôi.

– Không phải cho cô, cái này dành cho Pechia.

Cô ấy chùng mắt xuống, giọng nhẹ nhàng.

– Cảm ơn chị! – Nhưng cô vội chữa – Xin cảm ơn bà!

– Hãy gọi mình bằng chị – Tôi sửa lại và đi về phòng mình.

Đến đêm, bệnh tình của bé Pechia trở nên xấu đi nghiêm trọng. Trong cơn mơ chập chờn, tôi vẫn nghe rõ tiếng Irina ra lệnh cho các y tá đặt các ống truyền dịch như thế nào, dùng cái gì để hạ sốt cho Pechia ra sao, những âm thanh đó chập chờn trên nền tiếng cầu kinh của người mẹ đứa bé.

Khi con gái tôi lâm bệnh, có cả ngàn người bầy tỏ mong muốn giúp đỡ. Nếu làm một cuộc thống kê đơn giản, thì có đến 85 % những người đó nói sẽ cầu nguyện cho con tôi, họ còn mách nước cho tôi phải cầu kinh gì, cầu sao cho đúng, rồi thì ăn chay với cả dâng nến nữa… Mọi người bảo rằng: “Lời cầu nguyện của ngườì mẹ có thể đem con mình lên từ dưới đáy biển!!!!”, 5 % thì “tư vấn” cho đủ các kiểu “y học cổ truyền” từ thuốc thảo mộc, bấm huyệt, châm cứu, matxa, cho đến thôi miên, giác hơi, truyền nhân điện… 10 % những người “nghiêm túc” thì giới thiệu cho các mối quan hệ, các thầy thuốc danh tiếng, có người thì bảo: “Phải bay sang Âu châu mà chữa”, bởi theo họ thì “nước Nga làm gì có nền y học!” bla… bla…

Gần sáng, Pechia đã khá hơn, hết sốt và ngủ ngon. Xung quanh yên ắng, không còn nghe thấy tiếng cầu kinh của người mẹ, chỉ còn tiếng ngáy, chị ấy cũng đã thiếp đi.

Irina thức trắng suốt cả đêm.

Hôm sau, 9 giờ sáng, Irina bắt đầu ngày làm việc mới, cô đi khám cho các bệnh nhân. Cô ghé vào phòng con gái tôi.

– Bạch cầu 9. – Cô nói.

– Cám ơn bác sĩ! – Tôi đáp lại.

– Thế này là rất tốt, cơn nhiễm trùng đã qua.

– Vâng, tôi hiểu ạ.

Tôi không hỏi han gì thêm, tôi thấy rất cảm thông với cô. Irina luôn mang khẩu trang và kính. Phía sau chiếc kính là đôi mắt sưng húp, đỏ mọng như đang khóc.

Ca làm việc của Irina kết thúc lúc 3 giờ chiều. Pechia đã đỡ rất nhiều, hoàn toàn tỉnh táo, ăn rất ngon miệng. Trước lúc ra về, Irina còn ghé vào phòng Pechia thêm một lần nữa để bảo đảm chắc chắn rằng mọi chuyện đã ổn, tôi nghe giọng nói dịu dàng của cô dỗ dành cậu bé để cô khám, nghe tim phổi.

Đúng lúc đó, chiếc điện thoại của người mẹ đổ chuông, tôi nghe thấy chị ta reo lên hớn hở với ai đó:

– LINH ỨNG RỒI! LỜI CẦU NGUYỆN CHO PECHIA ĐÃ ỨNG NGHIỆM RỒI!!!

Tôi nhìn qua cửa sổ phòng mình, Irina đi về nhà với bước đi liêu xiêu của một người vô cùng mệt mỏi.

Cô ấy là một bác sĩ truyền nhiễm giỏi, một phụ nữ nhân hậu, là Thiên sứ do Chúa cử xuống, nếu như bạn muốn gọi như vậy. Cô ấy đã đánh bại cơn bạo bệnh của Pechia bằng tri thức, hiểu biết và kinh nghiệm của mình.

Và giờ đây, cô đang bước đi lảo đảo trên con đường về nhà, kiệt sức, không một lời cảm ơn…

Công việc của cô là thế đấy…

Lời cầu nguyện đã linh ứng…

OLGA XAVELEVA