Lộc Hưng – Lòng dân hay lòng chính quyền?

0
770

LỘC HƯNG – LÒNG DÂN HAY LÒNG CHÍNH QUYỀN?

Sợ bị hớ…
Chuyện vườn rau Lộc Hưng không là chuyện riêng…
Đất đai,,,
Thâm và gian…
Tết & nước mắt Lộc Hưng…
Những giọng Bắc…
Phép thử Lộc Hưng…

Nhìn thấy nhà của đồng bào mình bị ủi tan nát, rơi vào cảnh màn trời chiếu đất, – không cần biết nguyên nhân, không thể không thương xót.

Nhìn thấy đồng bào mình lăn xả trước đầu xe, lấy thân cản xích máy ủi – không cần biết nguyên nhân, không thể không phẫn uất.

Làm sao đến nông nỗi này?

Khi người ta có nhà cửa, người ta không thể ở ngoài trời.
Khi người ta có đường lui, người ta không thể mãi đối đầu.
Khi người ta không có lẽ phải, người ta không thể liều mạng sống.

TỘI CHÍNH LÀ CỦA LÃNH ĐẠO QUẬN TÂN BÌNH

Không cần nghe giải thích. Chưa cần biết thực hư. Cứ cho là 112 ngôi nhà vừa bị bị san ủi là do xây dựng không hợp pháp như một số báo đưa tin để bảo vệ cho hành động san ủi của lãnh đạo quân Tân Bình, thì chỉ hai câu hỏi hơn giản thôi:

1. Lãnh đạo quận Tân Bình làm gì mà để cho 112 ngôi nhà này xây dựng xong đã nhiều tháng, nhiều năm?

2. Nếu lãnh đạo quận Tân Bình thực thi đúng trách nhiệm, ngăn cản ngay từ khi khởi công xây dựng, thì 112 ngôi nhà này có xây dựng được không?

Là biết phải trái.

Từ đó mà kết luận được ngay – tội chính là của lãnh đạo quận Tân Bình. 
Để xảy ra hiện trạng xây dựng không hợp pháp là do lãnh đạo quận Tân Bình. 
Phá nhà của dân tang thương như hiện thời cũng là bởi lãnh đạo quận Tân Bình. 
Làm cho tình hình Lộc Hưng bức xúc như hiện nay cũng là do lãnh đạo quận Tân Bình. 
Lãnh đạo quận Tân Bình là người có lỗi đầu tiên. 
Lãnh đạo quận Tân Bình là người có lỗi cuối cùng.

Đội bóng bị thua thì huấn luyện viên bị sa thải. Không bàn về các cầu thủ. Không bàn về trận bóng.

ÔNG NGUYỄN THIỆN NHÂN HÃY BỚT HỘI HỌP MÀ NĂNG ĐI THỰC TẾ

Khi trả lời dân oan Thủ Thiêm, thấy ông Nguyễn Thiện Nhân rưng rưng “thành phố không gạt bà con ”, thì nghĩ rằng ông có xúc động thật. Thì nghĩ rằng ông sẽ nhanh chóng giải quyết vấn đề Thủ Thiêm. Nhưng thời hạn tháng 11 ông hứa đã qua rồi mà vấn đề Thủ Thiêm còn đang mờ mịt.

Biết rằng vụ Thủ Thiêm là vấn đề phức tạp đã rồi, trước khi ông Nguyễn Thiện Nhân về nhận chức Bí thư thành ủy HCM, lại động đến các thế lực tày trời, không dễ một sớm một chiều, nên dằn lòng chờ đợi.

Nhưng nay hay tin vụ Lộc Hưng xảy ra dưới sự lãnh đạo của ông Nguyễn Thiện Nhân, thì bất ngờ đến choáng váng.

Đất đai là tài sản vô giá ngàn đời của con dân. Người cai trị khi nghe đến vấn đề đất đai của con dân thì đêm không ngủ được, ngày không ngon cơm, phải tự mình đích thân xem xét. Vì sợ rằng cấp dưới do sao nhãng hay do trình độ mà mang đến oan sai, ảnh hưởng đến miếng cơm manh áo, làm mất nơi trú mưa che nắng không chỉ một đời con dân.

Nay ông Nguyễn Thiện Nhân lại không đích thân xuống xem xét thực trạng Lộc Hưng trước, đến nỗi để cho cấp dưới tàn phá hoang phí tài sản của đồng bào, làm đồng bào rơi cả suối nước mắt, đã thế còn vin vào kẻ xấu kích động.

Vậy là ông Nguyễn Thiện Nhân, không nhìn thấy tầm hệ trọng của vấn đề sở hữu đất đai, lại còn không thấy nguyên nhân gốc rễ của vấn đề. Ông chỉ nghe “nhảy dù chiếm đất” nên không thấy được “màn trời chiếu đất”. Ấy là vì ông chưa thương dân.

KHI THƯƠNG DÂN SẼ HÀNH ĐỘNG KHÁC

Chúng ta hô hào nâng cao phúc lợi. Chúng ta kêu gào vì an sinh. Chúng ta kêu gọi từ bi từ thiện.

Đồng bào không có nhà chúng ta phải giúp nhà. Đồng bào không có gạo chúng ta phải giúp gạo. Đồng bào không có chữ, chúng ta phải mang chữ đến… Đó là an sinh. Đó là phúc lợi. Đó là từ thiện.

Vậy làm sao chúng ta có thể nỡ lòng ủi nát những căn nhà đồng bào đang ở, khi họ thực sự không có mảnh đất nào khác để nương thân? Đẩy họ vào hoàn cảnh không nhà cửa?

Khi thực thương dân chúng ta sẽ hành động khác. Khi thương dân sẽ không có Đồng Tâm, không có Thủ Thiêm, không có Lộc Hưng.

“Tuân thủ pháp luật” không phải là lá chắn vạn năng. Muốn đồng bào tuân thủ pháp luật thì trước hết người cầm quyền phải tuân thủ pháp luật, càng không thể ngồi trên pháp luật. Để đồng bào, không phải một người, mà hàng vạn người – cả làng, cả xã rơi vào hoàn cảnh vô pháp luật, thì lỗi đầu tiên và duy nhất là do nhà cầm quyền.

LÒNG DÂN HAY LÒNG CHÍNH QUYỀN?

Khi đồng bào tự nguyện dỡ nhà làm cầu cho xe qua, tự nguyện dỡ nhà ngụy trang cho tên lửa, thì đó là lòng dân.

Còn khi chính quyền ủi nhà của đồng bào, buộc đồng bào lăn xả vào xích xe liều mạng cản ngăn, thì đó là lòng chính quyền.

Các nhóm lợi ích như con bạch tuộc đang len lỏi khắp mọi nơi vào chính quyền, phủ lòng chính quyền che kín hết lòng dân.

SẼ CÒN BAO NHIÊU LỘC HƯNG NỮA?

Làm lãnh đạo không phải chỉ biết đúng sai. Làm lãnh đạo không chỉ biết giải quyết hậu quả. Điều quan trọng nhất của lãnh đạo là nhìn ra nguyên nhân. Chỉ khi nhìn ra nguyên nhân mới giải quyết được gốc rễ vấn đề, ngăn chặn được sự phát sinh trong tương lai.

Sẽ còn bao nhiêu Lộc Hưng nữa?

Chừng nào mà sở hữu toàn dân về đất đai còn tồn tại, thì chừng đó sẽ mãi còn nữa những Lộc Hưng.

TS. NGUYỄN NGỌC CHU

LẠI NGHĨ VỀ LỘC HƯNG

Từ nhiều năm qua, chuyện cưỡng chế đất đai đã diễn ra ở nhiều nơi và sự bất đồng, thậm chí xung đột, giữa người dân và cơ quan chính quyền, diễn ra như cơm bữa. Đó là những xung đột không cân sức giữa một bên là dùi cui, lựu đạn cay, bắt bớ, và cả tù đày, và một bên là những người dân tay không tấc sắt, chạy ăn từng bữa, cái nghèo thường khi đeo đẳng suốt cả một đời người.

Trong lần cưỡng chế tại Lộc Hưng vừa qua, có thêm hai yếu tố đã gây ra một làn sóng xúc động ngày một lan rộng. Thứ nhất là sự cưỡng chế trong thô bạo đã diễn ra vào tháng cuối cùng của năm cũ, trong lúc người công nhân viên đang nao nức nghĩ đến tiền thưởng cuối năm, người lao động tha phương đã có chiếc vé trong tay để chuẩn bị về quê thăm nhà sau một năm dài cực nhọc. Trong khi đó, hàng trăm đồng bào nghèo của họ ở Lộc Hưng đang đứng trước nguy cơ hưởng một cái tết nát cửa tan nhà! Nhìn những cụ già thất thểu trên đống đổ nát như sau một cơn địa chấn kinh hoàng, nhìn em gái nhỏ ngồi lặng, đưa cặp mắt thất thần, ngơ ngác nhìn quanh, ai là người còn có lương tri mà không rơi nước mắt!

Cả một quá khứ phấn đấu trong đau tủi của cụ già ấy mới có được ngôi nhà cấp bốn, nay cũng không còn; cả một trời mơ ước của em gái ấy nay đã sụp đổ trước mắt em, ai mà không đau lòng xót dạ!

Thứ hai là trong số nạn nhân của cuộc cưỡng chế này, có cả những thương phế binh của chế độ VNCH, những người ngay sau ngày 30.4.1975, đã bị tống xuất ra khỏi các Làng phế binh mà chính quyền Nguyễn văn Thiệu đã xây cất cho họ từ trước 1975, như niềm an ủi cuối đời dành cho những người đã phải hi sinh một phần thân thể trong cuộc chiến tương tàn. Những con người ấy hơn 40 năm qua sống vất vưởng bên lề xã hội, cơ thể chẳng nguyên lành, chỉ có thể làm những nghề hạ tiện nhất để kiếm sống như bán vé số, đánh giày, thậm chí đi ăn xin để lê lết những ngày tàn. Những người Công giáo, cụ thể là nhà thờ Dòng chúa Cứu thế, đã mủi lòng trước cảnh ngộ của họ, dành cho họ một chỗ để “chui ra chui vào” sau mỗi ngày lặn lội đi kiếm sống. Vậy mà bây giờ, chỗ nương tựa cuối cùng của họ cũng không còn nữa! Thực là đau xót khi nhìn thấy những đồng bào của mình sống ở tận đáy xã hội mà vẫn chẳng yên thân!

Trong những ngày qua, người ta đã trao đổi, tranh luận gay gắt với nhau về những yếu tố pháp lý trong vấn đề cưỡng chế đất, một vấn đề cón khá mơ hồ và rối rắm như trong một mê hồn trận. Nhưng có một vấn đề đơn giản, đó là sự ngược đãi người nghèo, cho dù ngược đãi trong khuôn khổ pháp lý, chẳng những trái với “nguyên tắc xã hội chủ nghĩa” như bạn Facebook Dương Quốc Chính đã viết trên trang của anh, mà còn hơn thế nữa, đó là sư chà đạp lên đạo lý ngàn đời của dân tộc vốn luôn dành cho những phận đời bất hạnh sự giúp đỡ vô vị lợi, chà đạp lên truyền thống tốt đẹp của toàn xã hội khi năm hết tết đến. 
Chuyện đã xảy ra rồi, những ngôi nhà không dựng lại được nữa, những cuộc đời đang tiếp tục đi xuống khó thể kéo trở lên, nhưng liệu niềm tin của con người dành cho nhau có thể hủy hoại trong một ngày một bữa? Chắc là không, hãy vững tin là dân tộc chúng ta sẽ sớm nhìn thấy ánh sáng cuối đường hầm.

LÊ NGUYỄN
12/1/2019

(Bài viết của bạn Bùi Phi Hùng . Người đã từng tham gia vào cuộc cưỡng chế đất)

Mình đã từng đeo thẻ, tham gia vào một đoàn cưỡng chế và thấy rõ sự tàn bạo, phi nhân, vô văn hóa của nó.

Sau tiếng súng của anh em Vươn-Quý ở Cống Rộc – Tiên Lãng mấy ngày thì nghe tin có cuộc cưỡng chế; mình quyết định tham gia để xem nó thế nào.

Cuộc cưỡng chế không liên quan tới dân; nó chỉ là khu đất rộng bạt ngàn ven Hà Nội; là những mái lá, đầm hồ, chuồng trại, sân bãi – vốn là nhà hàng sinh thái của một ông chủ nào đó, nhận tiền đền bù rồi nhưng chây ì không di chuyển.

Cũng những cái gầu máy xúc, cũng những gương mặt lạnh tanh đầy sát khí, vênh váo nhưng không giấu được nét lo lắng và hoảng sợ – thứ hoảng sợ, bất an của những kẻ lao đầu vào việc phá hoại.

Rồi chúng phá; chúng giật đổ cong queo từng mái tôn, khung sắt phẳng phiu yên lành; húc vỡ tới tận móng những bức tường, bể nước; cào cấu từng mét vuông bờ bao, sân gạch…

Chúng chẻ cho tướp táp từng cái cây vô tội nép mình, tỏa bóng mát bên bờ nước; chúng lăn lộn qua từng luống rau, vạt cỏ cho tới nát bấy…
Tất cả trở thành một đống đổ nát, chất chồng tan hoang như sau một trận động đất, sóng thần, lũ quét mới xong việc…

Với vụ đập phá thành bình địa hơn 200 căn nhà ở khu vườn rau Lộc Hưng (P.6 – Q.Tân bình – thành Hồ) – chưa bàn tới chuyện đúng-sai về mặt giấy tờ, cơ sở pháp lý – Chỉ đứng ở góc độ lương tri, tâm tính, đạo đức con người thì:

Đập phá tan hoang nhà cửa, đẩy gần 1000 nhân khẩu với rất nhiều trẻ nhỏ, người già – cả những người đã gần đất xa trời – ra đường trong cảnh màn trời chiếu đất; khi mà chỉ còn chưa đầy 3 tuần nữa là đến ngày Tết cổ truyền thiêng liêng thì đó không phải là hành động mang tính người.

Đó là những việc làm của loài cầm thú, súc vật; thậm chí không bằng loài cầm thú!

Nếu mục đích là muốn kích động, gieo mầm lòng hận thù giữa dân với chế độ thì chắc chắn nhà cầm quyền này đã thành công mỹ mãn. 
Nếu họ muốn chứng minh với toàn thể nhân dân – và cả thế giới – rằng, chế độ, bộ máy của họ là phi nhân tính, bản chất sở trường, bất chấp tất cả, mong muốn cuối cùng của họ là đạp lên nỗi đau đồng loại, thì họ đã thành công!

Tất cả những hành động, việc làm không bằng loài cầm thú hay súc vật kia đã nói rõ về bản chất của chế độ.

Nguồn https://www.facebook.com/100002939730660/posts/1963025417138764?sfns=cl

Nói về vườn rau Lộc Hưng tôi sẽ không viết về những chuyện cưỡng chế, bởi tôi không xuống hiện trường và không tai nghe mắt thấy nên tôi không biết gì để viết.

Nhưng hôm nay, tôi sẽ viết về một Lộc Hưng trong mắt của mình, lưu ý, đây là những gì tôi thấy ở Lộc Hưng và có căn cứ rõ ràng chứ không hề liên quan gì đến việc cưỡng chế.

Đây là đất của nhà nước, ngày xưa ở đây là một vườn rau của các quận lân cận, bà con giáo dân sống rất hiền lành và yêu môi trường. Đó, đó là Lộc Hưng của ngày xưa thôi.

Giờ thì bà con kéo về đó ở, xây dựng nhà trái phép trên đất Lộc Hưng, biến đất nhà nước thành đất của mình, lẽ ra phải quy cho các anh chị cái tội cướp mới đúng, sao lại chửi chính quyền.

Lộc Hưng bây giờ là nơi chứa chấp xiker, nơi này cũng có nhiều sòng bài, trường gà, đây cũng là nơi hay lui tới của bọn cướp giật, chúng thường chia nhau những món hàng cướp được tại đây. Còn về đêm, các băng nhóm thanh toán nhau vác mã tấu đầy cả khu phố.

Không tin ư ? Cách đây 2 năm, các chiến sĩ trinh sát hình sự đặc nhiệm thuộc Đội 3 PC45(giờ là Pc02) truy đuổi băng nhóm xã hội đen trong giáo xứ Lộc Hưng, sau đó bà con giáo dân kéo ra bủa vây, tước luôn súng của 2 trinh sát, lấy còng còng tay lại. Buộc ban giám đốc và ban chỉ huy Quận phải cho lực lượng xuống giải cứu.

Vụ này ém nhẹm, không tin cứ đi mà hỏi những ông làm trong ngành mà nghiêng về mãng SBC, ổng kể cho mà nghe.

Từ A, B, C ta có —> Một Lộc Hưng mất an ninh trật tự, một Lộc Hưng có tinh thần chống đối chính quyền.

Tại sao có cưỡng chế ?

Từ ngày 4.1 đến 9.1, UBND Q Tân Bình tổ chức tháo dỡ tổng cộng 112 công trình xây dựng không phép tại vườn rau Lộc Hưng. Đây là cưỡng chế nhà xây dựng không phép, chứ không phải cưỡng chế thu hồi đất như một số dư luận đã thông tin.

ĐM, thử đất nhà của các anh chị mà có thằng nào mò tới xây nhà lên đó, rồi giờ nó đòi tuyên bố chủ quyền và đất đó là đất của nó, gặp các anh chị chắc chịu ngồi im coi người ta cướp đất của mình chắc, nên chuyện UBND đập nhà rồi đuổi đi là chuyện bình thường mà.

Đấy, Lộc Hưng trong mắt tôi là thế. Ở đó có người hiền lành, cũng có người hung dữ, thôi thì cứ căn cứ theo pháp luật mà làm, dù sao cũng chia buồn cùng bà con bị cưỡng chế nhà, đen thôi, đỏ quên đi !!!

NGUYỄN SIN