Làm sao quên?…

0
268

Có những kỷ niệm ngày xưa vậy ,tuy đơn giản nhưng biết bao kỷ niệm mà ngày nay và cả sao này sẽ không bao giờ tìm lại được, chỉ ngược thời gian tuổi thơ thật đẹp hồn nhiên và ngay ngô để luyến tiếc ngày nào đi học về tay cũng dính đầy mực.

Pilot … Hiệu mực nổi tiếng thời bấy giờ … có ai còn nhớ?

Cuốn sách xưa với hình chiếc xe Cyclo Máy … có ai còn nhớ?

Nay nhìn lại ta nhớ đến vở xích lô máy và pilot và ta nhớ còn có quả địa cầu .. cùng Ngòi bút lá tre và ngòi bầu nữa…

Tía cha mày…. Con ngồi thẳng lưng…. Cao cổ lên… Không lại cận giống tía đó con….ôi tuổi thơ… Những lời mắng văng vẳng bên tai như mới hôm qua…. Nếu ngày ấy biết nghe lời… Thì giờ đâu phải nhìn đời qua mảnh ve chai… Tía ơi….

Giờ đây, mấy chục năm đã trôi qua, tóc trên đầu tôi cũng bắt đầu hai thứ như ông thầy già dạy Địa trong bài học thuộc lòng ngày ấy, nhưng có một điều mà tôi nghĩ mãi vẫn chưa ra.

Ông thầy đang dạy Địa, hay ông thầy đang âm thầm truyền thụ lòng yêu nước, lòng tự tôn dân tộc cho đàn trẻ thơ qua mấy nét vẽ bản đồ, lời của thầy thật là nhẹ nhàng, khiêm tốn nhưng cũng thật là tha thiết, chạm vào được chỗ thiêng liêng nhất trong tâm hồn những đứa trẻ ngây thơ vào những ngày đầu tiên cắp sách đến trường, nơi chúng được dạy rằng ngoài ngôi nhà nhỏ bé của mình với ông bà, cha mẹ, anh em ruột thịt, chúng còn có một ngôi nhà nữa, rộng lớn hơn nhiều, nguy nga tráng lệ, thiêng liêng vĩ đại hơn nhiều, một ngôi nhà mà chúng phải thương yêu và có bổn phận phải vun đắp: Tổ quốc Việt Nam.

SÀI GÒN XƯA