Làm điều tốt thật khó…

0
117

Đi trên xe về miền Tây, tình cờ gặp ông Chủ chịch bị cách chức. Thấy vẻ mặt ông thật đáng thương, tôi hỏi:

– Đọc báo, thấy oan cho ông quá…

Thấy ông Chủ chịch thút thít, nửa im lặng nửa muốn phân trần, tôi nói tiếp:

– Tôi cứ hình dung cái người phụ nữ kia vắng chồng không ai chăm sóc. Cả ngày nhớ chồng bỏ ăn, đến nửa đêm cồn cào ruột gan. Bát phở của ông chẳng khác gì bát cơm xiếu mẫu. Nếu không có bát phở của ông, cô ấy chết khô mất.

Nghe đến đấy thì ông Chủ chịch khóc oà:

– Ấy đấy. Làm việc tốt thật khó. Người không đảng viên cứu một em bé thì được khen ngợi hết lời. Còn đảng viên như tôi cứu một phụ nữ, phúc đẳng hà sa thì bị kiểm điểm và cách chức. Thật đắng lòng… hu hu…

Tôi vén cái váy của chị bên ngồi bên cạnh lau nước mắt cho ông. Chị ngồi bên cạnh cũng động lòng nên để tôi lau. Chị ấy hỏi:

– Điều quan trọng là người phụ nữ ấy có biết ơn ông không?

Ông Chủ chịch ngưng khóc. Ông tỏ ra hối tiếc:

– Mới bưng bát phở vào nhà thì bị bắt quả tang, đã ăn được miếng nào đâu mà biết ơn?

CHU MỘNG LONG