Lại chớm dịch, lo cho 2 ông…

0
94

Hai ông là bạn nhau. Tôi là khách mua vé số mối của cả 2 ông. Cái ngã tư ven đường tàu này là nơi lý tưởng, gần nơi 2 ông trọ, có chỗ quen để giải quyết các vấn đề cá nhân.

Nhưng cả 2 không thể ngồi bán cùng nhau, vì thế, tùy ngày, tùy theo ai chân đau, ai mệt nhiều sẽ được nhường ngồi chỗ này bán. Người kia sẽ đi đến bán chỗ khác cách đó vài cây số.

Cứ chiều về, thì cả 2 ông lại ngồi đây, kề vai nhau rù rì, vé số đút trong túi. Tan ca rồi mà, hết giờ giơ tờ vé số vẫy vẫy rồi, giờ là lúc ngồi chơi, được chăng hay chớ. Ông mù cụt chân biết hút thuốc, ông thở hơi khói nhè nhẹ, giấu điếu thuốc phía sau lưng, sợ bạn mình chạm phải. Ông mù và điếc thì hay cười, bạn nói gì cũng vỗ đùi thích thú. Mà lạ, mình nói thiệt to ông mới nghe, bạn ông nói vừa phải ông đã nghe rồi.

Nếu bạn đứng gần 2 ông vào buổi chiều, có khi bạn sẽ nghe, “bả gọi cho tui luôn đó, bả nói…”, “thiệt hả, vui dữ vậy, rồi ông nói sao…”, “tui nói…”, rồi cười giòn tan nắng tắt, rồi vỗ đùi đêm lên. Nếu bạn nói nhỏ nhỏ, “còn vé số không ông già!”, ông mù cụt chân sẽ nói “còn chớ, còn chớ, bán vé số kìa ông ơi”, rồi móc vé số ra, bán giùm cho bạn mình. Nếu bạn quen, ông sẽ hỏi “sao bữa nay đi chiều vậy?”, rồi ông mù điếc sẽ nói “trúng nghen, trúng đặc biệt á”, ông mù cụt chân nói “cha, trúng là mua xe hơi chạy sướng luôn”. Bạn đùa “tui chạy xe hơi thì đâu có dừng mua vé số cho 2 ông được”. Ông mù cụt chân sẽ truyền lại lời cho bạn ông, rồi cả 2 cùng cười, bạn văn ga khi tiếng thì thầm tiếp tục về một “bả” nào đó, một huyền nhiệm yêu mến và hạnh phúc.

Hạnh phúc, giống trưa nào, bạn thấy ông mù điếc ngồi ăn hộp cơm ngon, bạn mua cho ông tờ vé số, rồi nói to “cha, bữa nay ăn cơm gà đã quá ha ông già!”. Ông toe toét liền “có ông kia mới cho luôn á, ngon thiệt ngon luôn ông ơi!”.

Mấy tháng giãn cách, không thấy hai ông, lòng cũng lo lo, may niềm vui tiếp tục. Nay lại chớm lo cho 2 người ấy, những người hạnh phúc hiếm hoi mà tôi biết.

Mong dịch tan để mỗi chiều, 2 ông còn có thể ngồi cười với nhau, cười tan cả màn đêm vĩnh cửu trong mắt, tan những khiếm khuyết đời mình. Bao nhiêu thì đủ một niềm vui? Tôi không thể biết điều đó bằng 2 ông đâu, 2 ông già ơi!

THUAN VUONG TRAN