Lạc quan mùa dịch…

0
38

Ngày rằm tháng bảy đi chợ (cấm nhưng vẫn có chợ chui nha) sắm ít đồ mã cho các cụ. Khách chọn xong mấy món quần áo, giày dép, mũ mão như mọi khi, thì chị chủ quay sang bảo: “Thế không mua vắc xin cho các cụ à? Năm nay mọi người mua món đó nhiều lắm!”

Mình ngạc nhiên hỏi lại:

– Ơ, dưới âm cũng có dịch rồi hả chị?

Chị chủ: “Trần sao âm vậy em ơi! Người ta tiêm cả, các cụ không được mũi nào lại quay ra oán trách con cháu không chu đáo! Còn nếu dưới đấy có “ông ngoại” rồi thì nhờ ông xin cho suất ngoại giao đỡ phải mua”.

Mình nghe cũng có lý nên bảo:

– Dạ, vậy chị cho em một liều với!

Chị chủ: “Đã tiêm thì tiêm hai mũi luôn nó mới có tác dụng. Thế chọn loại nào đây? Nhà chị có Phai dzơ, Mô đê na, Ách cha và Hoan Vê rôn… Giá cả chênh nhau không đáng kể, tùy em chọn”.

Mình gãi tai nói:

– Chị cho em loại đắt nhất ấy, nhưng không biết các cụ nhà em có bị dị ứng không, lỡ dị ứng tiêm vào một phát… các cụ lăn quay ra thì sao?

Chị chủ nhăn mặt: “Ôi giời ơi, đã xuống đó rồi còn sợ chết gì nữa! Chị lấy cho em Phai dzơ nhé, cái này tiêm hôm nay ba ngày sau các cụ đã có thể đánh chén riệu lòng lợn tốt rồi!”

Mình mừng quá, bảo:

– Được thế thì tốt quá. Chị lấy cho em cái xe đạp thể thao để các cụ rèn luyện sức khỏe luôn ạ!

Chị chủ: “Mua loại xe đạp thể dục tại nhà đi, dưới đấy đang chỉ thị 16 không ra ngoài được đâu.”

Mình toát hết cả mồ hôi:

– Dưới đấy cũng 16 rồi ạ?

Chị chủ gật: “16 lâu rồi, tới đây có khi lên 16 promax luôn. Thế có lấy thêm cho các cụ cái ống thở không?”

Mình lo lắng:

– Sao lại phải cần ống thở ạ? Em tưởng dưới đấy cũng có bệnh viện?

Chị chủ: “Đề phòng con cái có đứa thích câu like, nó rút ống thở của các cụ cắm sang cho người khác em ạ!”

Mình bảo:

– Vâng, thế chị cho em một cặp!

Chị chủ: “Ừ, lấy cho các cụ ít phiếu đi chợ âm phủ nữa nhé! Có hai loại, loại đắt thì đi chợ nào cũng được, loại rẻ hơn chỉ đi chợ gần nhà”.

Thấy cũng chả đáng bao tiền nên mình gật đầu. Đang định kêu tính tiền thì chị chỉ vào cái tivi to đùng bằng giấy, giới thiệu: “Ngoại hạng Anh vừa mới bắt đầu, em vác con Sony 65 inch màn hình Oled, 4K full HD này về cho các cụ xem bóng đá cho sướng mắt. Dịch dã này ăn rồi ngồi nhà xem tivi là lành nhất em ạ!”

Mình bảo:

– Nhưng dưới đấy em sợ không có truyền hình cáp?

Chị chủ giải thích: “Em yên tâm, dưới đó giờ công nghệ cũng phát triển lắm rồi, thích thì em đốt xuống cho các cụ cái thẻ K+, xem bóng đá cả năm vô tư luôn!”

Nghe bùi tai, mình lại lấy thêm cái tivi nữa, rồi vội vàng thanh toán kẻo còn đứng đó chị chủ lại mời mua thêm món khác thì nguy.

Mà phải công nhận, các cụ dưới đó bây giờ sướng thật. Đồ dùng, công nghệ trang bị tận răng. Đã thế lại… không bao giờ sợ chết! Nhất các cụ!

TRƯƠNG THUÝ HẰNG