Khu phố trọ bỗng vui trong đêm mưa…

0
43

Nếu mỗi người là một cánh hoa nở tràn trên mặt đất

Trời sẽ đầy hương thơm;

Nếu mỗi người là một giọt nước trong tan vào sông vào suối

Biển sẽ hóa tâm hồn…

… Sài Gòn tối 19-8-2021 lại mưa tầm tã. Ba đêm rồi, Sài Gòn mưa. Giọt mưa rơi vang động mái tôn khu nhà trọ nghèo, rất nghèo ở 824/28L  Sư Vạn Hạnh, phường 12, quận 10 mà tôi đã đến sáng 18-8.

Mưa Sài Gòn dễ gợi nhớ lòng người xa xứ, rung nỗi “Kiếp nghèo”: “Thương cho kiếp sống tha hương, thân gầy gò gửi cho gió sương…”. Nhưng trong mưa Sài Gòn đêm nay, khu nhà trọ này lại vui lắm. Có bạn nói “vui như tết” khi cả xóm xúm xít chia nhau những món quà; không bình quân. Ai cần gì lấy nấy. Trẻ con có sữa, các bà có rau, cá, gạo, người bịnh suyễn có hẳn lọ thuốc cho mình…

Đọc stt tôi viết về xóm trọ này post tối 18-8, ngay lập tức, từ trưa đến chiều 19-8, các chuyến hàng thay nhau tìm đến đây. Anh Phạm Bảo, có con trai là học trò sân võ của tôi đưa hẳn một xe tải nhỏ gửi đến khu nhà trọ 13 hộ hơn 40 người này 65 ký gạo, 20 ký cá rô đã làm rất sạch, 150 trứng gà… Rau thì nhiều vô kể, mấy bao cải ngọt, bù ngót, hành lá, cải bắp; riêng bao cà rốt đã gần 30 ký. Cánh thanh niên xóm trọ vui vẻ xắn tay khuân vác đồ vào phụ tài xế.

Gạo, rau của Bảo; cá , trứng của Nickie Tran https://www.facebook.com/Nikkietranhai

Chút sau, lại hai chuyến xe máy ship hàng xuống: hai thùng sữa Milo, hai lốc cá hộp, hai thùng rau củ, sả chanh, 13 phần khẩu trang và thuốc cảm, ho, hạ sốt. Có cả thuốc Ventolin dùng một tháng cho anh Phong bị hen suyễn. Trẻ con xóm trọ thấy sữa, mắt trẻ thơ hiện rõ niềm vui sướng trẻ thơ.

Đây là quà của của nhóm thiện nguyện “Nga và những người bạn” gửi chia sẻ khi nghe anh Nguyễn Thiện Hoàng kể. Anh Hoàng cũng không xa lạ với Ông Tạ, xưa giúp lễ xứ Nam Thái – Ông Tạ thời cụ cố Bật. Và đây chưa phải chuyến hàng cuối của nhóm bạn thiện nguyện này.

Bà con xóm trọ “bắn tim” cảm ơn những trái tim mới quen mà sao lại thấy gần gũi nhau quá chừng.

… Và đây chỉ là một phần rất nhỏ những tấm lòng bạn bè trong và ngoài nước chia sẻ với bà con mình. Chỉ hơn một ngày sau stt, tôi xúc động khi nhận mấy chục tin nhắn xin số tài khoản để chia sẻ thêm.

Có anh là con trai cụ ký Còm nổi tiếng “chích mát tay” khu Ông Tạ xưa. Có anh là con trai tiệm bánh kẹo Quang Minh xưa lừng lẫy ngã ba Ông Tạ. Có đồng nghiệp Tuổi Trẻ, vai đàn anh của tôi như nhà nghiên cứu nổi tiếng Nguyễn Trọng Chức, cây bút thể thao lão luyện Sĩ Huyên. Có chị Bùi Quỳnh Hoa, con gái đại tá Bùi Văn Tùng – tiếp nhận đầu hàng của Tổng thống Dương Văn Minh.

Sau 1975, gia đình ông Tùng thành dân Ông Tạ, nhà đầu đường Thoại Ngọc Hầu (nay là Phạm Văn Hai); Quỳnh Hoa học Ngô Sĩ Liên với tôi, sau tôi mấy lớp, gọi tôi là anh. Rồi cả anh em sân võ của tôi… (Xin “mạo phạm” kể một chút vì nhiều lắm, tôi kể không hết và họ cũng không muốn tôi kể).

Ai cũng bảo tôi đưa số tài khoản,  tha thiết mong được chia sẻ. Có mấy anh nói như “trách”: “Anh xưa cũng dân Ông Tạ mà sao em không nhận, chỉ biết cô Mai Phương…?”. Có chị tâm sự như “hờn”: “Chị là dân Ông Tạ nè. Dân Ông Tạ có truyền thống làm việc tốt mà phải không em?”…

Tôi xúc động. Tình dân tộc, nghĩa đồng bào của người Sài Gòn dành cho nhau lúc nào cũng bất ngờ, chan chứa yêu thương. Nhưng tôi xin mạn phép chưa dám đưa số tài khoản mình cho ai và xin nợ anh em, bạn bè tấm lòng này vì sức mình có hạn, quỹ thời gian khá eo hẹp…

Khi nghe tôi thưa với cô Bùi Mai Phương tin vui này, cô giáo lớp 4 của tôi ngày xưa giờ ở Mỹ nói như reo lên: “Cô nghe mà mừng quá! Tỉnh cả ngủ. Lát nữa cô sẽ nói với các em cô đây. Tấm lòng người Sài Gòn mình thật đáng ngưỡng mộ”.

Xóm trọ nghèo đường Sư Vạn Hạnh đã có một đêm mưa Sài Gòn mà ấm cúng, sẻ chia. Cô tôi bên Mỹ có một buổi sáng vui của trái tim chia sẻ. Ngay trong những ngày Sài Gòn – Covid chắc chắn còn dài…

CÙ MAI CÔNG