Kết quả vụ Hồ Duy Hải, thấy gì ở chữ: CÔNG LÝ!…

0
181

Tôi không tin phiên tòa Giám đốc thẩm…
Nhân sinh một kiếp Hồ Duy…

17/17 vị Thẩm phán Tối cao đã ra phán quyết không huỷ án điều tra và khẳng định “có vi phạm tố tụng nhưng không thay đổi bản chất vụ án”. Nghĩa là 17 vị Thẩm phán khẳng định Hồ Duy Hải chính là hung thủ giết hai cô gái. Nhìn từ góc độ pháp lý và đạo lý của phán quyết này, chúng ta thấy gì, cá nhân tôi thấy kinh khủng bởi các lý do sau:

1) Quyết định của Hội đồng TPTANDTC khẳng định có vi phạm tố tụng và theo đánh giá của rất nhiều học giả pháp luật Hình sự phân tích “vi phạm tố tụng này” là đặc biệt nghiêm trọng nhưng với nhận định “không làm thay đổi bản chất vụ án” thì phán quyết vẫn đưa ra như thường.

Điều này tạo ra một tiền lệ cực kỳ tai hại, đó là cơ quan tiến hành tố tụng dù có điều tra sai nhưng sau đó lập luận không thay đổi bản chất vụ án thì phán quyết số phận của một con người vẫn được đưa ra. Dù sinh mệnh ấy đang kêu oan.

2) Phán quyết trên đi ngược lại chế định đặc biệt quan trọng trong luật hình sự, đó là nguyên tắc “suy đoán vô tội” nhằm tránh oan sai, được quy định rõ tại Điều 31 của Đạo luật tối cao là Hiến pháp và Bộ Luật Tố tụng Hình sự. Vậy quy định ban hành có ý nghĩa thực tiễn thế nào đây?

3) Gần 13 năm ròng rã kêu oan của người Mẹ già và có lẽ trời động lòng nên đứa con của mình hai lần thoát chết thần kỳ trước ngưỡng cửa thi hành án TỬ HÌNH. Đây không phải là mê tín mà phải có tâm linh gì đó rất thiêng liêng.

Toàn bộ xã hội, những người yêu công lý hiểu được nghiệt ngã khốn cùng của oan sai nên đã “kêu gào, la hét” với hi vọng rằng “dù Hải có là hung thủ thì cũng phải được xem xét lại cẩn trọng”. Sự gào thét này không cảm tính mà ở đó có cả sự phân tích pháp lý rất rõ ràng nhưng với lập luận “có sai phạm tố tụng nhưng không làm thay đổi bản chất” và thế là:

“Mạng sống của một con người giờ đây như ngàn cân treo sợi tóc”. Sự gào thét, la hét trôi vào hư không. Đau đớn quá!

4) Những Điều tra viên, Kiểm sát viên đã thừa nhận sai sót “có dấu vân tay không phải của hung thủ cũng không sao, chưa thực hiện đầy đủ việc đối chiếu cũng không sao, tự mua thớt, dao làm vật tương đồng gây án cũng không sao, rút tài liệu ra khỏi hồ sơ cũng không sao…”.

Có thể sau khi về cơ quan, họ sẽ bị “kỷ luật hành chính nội bộ, điều chuyển công tác…” thế là xong. Tiền lệ sẽ thế nào đây, ai có thể cho tôi biết được không?

5)….Còn còn nhiều lắm, muốn viết nhiều nữa nhưng không thể, lòng thấy đau đớn và xót xa quá.

P/S: Còn cách nào để thay đổi Phán Quyết của Hội đồng TPTANDTC hay không. Theo luật vẫn còn (1%) với điều kiện, chúng ta phải mạnh mẽ, không buông xuông và cần phải đứng lên… Tôi sẽ có bài phân tích vấn đề này trên góc độ pháp lý vào ngày mai.

Không biết, mẹ của Hồ Duy Hải giờ đang ở đâu, có còn nước mắt để khóc cho đứa con của mình?

KHÔNG! Vì nước mắt đã cạn. Chắc chỉ có TRỜI XANH mà thôi!

Sài Gòn, ngày 08/5/2020 ❤️🌹
LS LÊ NGỌC LUÂN

***


Cảm xúc của mẹ tử tù Hồ Duy Hải sau khi nghe phán quyết…
Cánh tay ấy, bàn tay ấy hướng về trời xanh mong tìm được thanh thiên…

NIỀM TIN NỘI TÂM

Công lý và số phận của Hồ Duy Hải có phải đã là ưu tiên quan trọng nhất? “Y án” không đơn giản chỉ để cứu uy tín chính trị của Chánh án Nguyễn Hòa Bình (khi còn là Viện trưởng VKSTC ông đã từ chối kháng nghị). Bằng phán quyết này, thành tích “phá trọng án” của cơ quan điều tra 12 năm trước được bảo vệ; nền tư pháp không phải ghi thêm một án oan vào sổ đen…

Trong lịch sử tố tụng của nước ta, hung thủ của các vụ án mạng nghiêm trọng gần như đều nhanh chóng bị bắt. Tiền thưởng, huân chương, sao gạch… nhanh chóng được ban phát. Oan sai gần như chỉ được phát hiện khi “nạn nhân” từ “cõi chết trở về” [trường hợp em Tỏ ở Tiền Giang] hoặc hung thủ thật ra đầu thú [như trong vụ Nguyễn Thanh Chấn ở Bắc Giang và “bảy thanh niên nhận tội giết người ở Sóc Trăng” gần mười năm trước].

Chúng ta không biết rõ ai là thủ phạm. Nhưng, 17 vị tối cao thẩm phán biết rõ bằng chứng để buộc tội Hồ Duy Hải là có rất nhiều điểm khá mù mờ. Nhiều bằng chứng được thu thập theo cách vi phạm nghiêm trọng thủ tục tố tụng. Một khi có thể mua một con dao ngoài chợ thay thế tang vật, việc khiến cho một bị can cung khai trôi chảy một kịch bản giết người chẳng phải khó khăn gì.

Giá như các vị đừng ngồi trên cái ghế có nhiều hệ lụy như thế mà thử đặt mình trong vị trí của các dự thẩm, tôi nghĩ, các vị sẽ không dám tuyên như vậy. Các vị đã đưa ra một phán quyết rất có giá trị chính trị nội bộ; nhưng đêm nay, nếu không đi uống rượu, các vị thử gác tay lên trán, tự hỏi xem đó có phải là một phán quyết dựa trên pháp luật và niềm tin nội tâm của quý vị không.

Chúng tôi không đủ cơ sở để nói Hồ Duy Hải là vô tội. Nhưng chúng tôi cần được chứng kiến một phiên tòa công khai, nơi, công tố viên thuyết phục hội đồng xét xử bằng những chứng cứ thuyết phục. Thuyết phục trong trường hợp Hải được tuyên vô tội; thuyết phục ngay cả trong trường hợp Hải bị tuyên có tội.

Hủy án khi không đủ bằng chứng để kết tội ai đó không phải là sự thất bại của một nền tư pháp mà là sự chiến thắng của công lý. Ngay cả trong các nền tư pháp trưởng thành không phải mọi trọng án đều được tìm ra hung thủ. Tuyên bố vô tội cho một nghi phạm không có có nghĩa là các cơ quan tố tụng tuyên bố đầu hàng. Bởi, tuyên bố đó xác nhận hung thủ vẫn ngoài vòng pháp luật và các cơ quan tố tụng vẫn tiếp tục thi hành phận sự. Mười năm ngồi tù oan của những bị án oan như ông Nguyễn Thanh Chấn là 10 năm tự do có thể gây án của những hung thủ thật.

Các vị có còn để cho niềm tin nội tâm của mình vận hành không. Một phán quyết như vụ Hồ Duy Hải, nếu oan, không chỉ làm tan nát một gia đình mà còn cấp thủ tục pháp lý cho hung thủ thật (nếu có) tự do gây án ngoài xã hội. Một phán quyết như vụ Hồ Duy Hải không những không có khả năng chấm dứt tranh cãi mà còn xói mòn hơn niềm tin của dân chúng vào khả năng cung cấp công lý của nền tư pháp vốn có rất nhiều khiếm khuyết này.

TRƯƠNG HUY SAN