Em đã nhập viện…

0
78

Tôi có quan tâm theo dõi một nhóm thiện nguyện cung cấp học bổng cho các em gia đình nghèo, cho đến khi xong đại học. Có một em trong nhóm, nhà xác xơ, em được hỗ trợ từ khi học cấp 2, em vừa tốt nghiệp ĐH Luật mấy tháng trước.

Điều khiến tôi vui nhất khi theo dõi nhóm là thấy sự trưởng thành, sự tiếp nối trách nhiệm của các học sinh. Cô bé ấy, khi học tới năm 3 ĐH, em xin từ chối nhận học bổng trợ giúp vì em đã đi làm thêm được, em lo cho mấy đứa em mình.

Đọc lời cô bé nhắn cho cô quản lý nhóm: “con đi làm được rồi cô ơi, khi nào mấy đứa em con vững chãi, tự lo được, con sẽ dành phần tiền ấy để hỗ trợ học bổng, lo cho các em nghèo khác nghen cô. Con vui và biết ơn…”. Với người làm thiện nguyện giáo dục, có lẽ đó là quả ngọt nhất được nếm.

Vậy mà em ra trường, trong giai đoạn dịch bệnh, không có việc ở Sài Gòn, em phải về quê. Ở quê mấy tháng, nỗi buồn, lao lực nào đó khiến em viêm phổi cấp (không liên quan đến bệnh dịch lúc này, người ta có hàng ngàn thứ bệnh).

Em nhập viện, và giờ đang hôn mê phải lọc máu, truyền đạm, tiên lượng thấp, số tiền trả để duy trì sự sống lên đến hơn 3 triệu mỗi ngày. Anh chị em trong nhóm, thầy cô đang chung tay giúp em và gia đình, cứu lấy một tấm lòng, cứu lấy một quả ngọt. Tôi chuyển cho em chút và cầu nguyện, và buồn, tôi biết làm gì nữa đâu.

Trong cơn mê này, em có còn nghĩ tới việc trưởng thành để giúp lại nhiều người để tiếp nối, đáp đền điều em được nhận, để những đứa trẻ nghèo có cơ hội nên người không? Sẽ có nhỉ, mong ước ấy sẽ góp phần đưa em hồi tỉnh nhé.

Ảnh là chiếc xe xúc vốn nhiều người lên xuống ở công trường xây dựng gần nhà tôi, sau bao ngày dây leo quấn kín. Cỏ hoang cũng mọc trong lòng tôi rồi!

THUAN VUONG TRAN