Đức dục: ăn cắp là xấu!…

0
93

Dạy xong bài học trong môn Giáo dục công dân rồi đến môn Phòng chống tham nhũng, cô giáo nhấn mạnh đi nhấn mạnh lại:

– Ăn cắp có hai loại. Ăn cắp vặt và ăn cắp lớn. Ăn cắp vặt cũng giống như ăn vặt, trị giá vật ăn cắp có thể từ vài mươi đồng đến bạc triệu. Ăn cắp lớn thì từ trăm tỷ đến ngàn tỷ. Ăn cắp vặt xảy ra trong đời sống dân thường. Ăn cắp lớn xảy ra ở công sở, ở những người có quyền chức, gọi là tham nhũng.

Học sinh ghi vào vở từng lời của cô. Cuối cùng có dòng ghi nhớ:

– Ăn cắp lớn sinh ra từ ăn cắp nhỏ. Ăn cắp nhỏ hay ăn cắp lớn đều xấu và đáng bị lên án.

Cô yêu cầu học sinh học thuộc từng câu, từng dấu chấm phảy trong phần ghi nhớ và làm bài tập để giờ sau trả bài. Học sinh ngoan ngoãn vâng ạ!

Giờ sau cô yêu cầu học sinh để vở bài tập lên bàn cho cô kiểm tra. Cô đi từng bàn, quan sát kỹ từng em. Có em lúng túng vì chưa làm bài tập hoặc vì quá nhiều sách vở nên lẫn lộn. Cô rất dịu dàng giúp cho từng em. Có trường hợp cô thò tay vào tận trong cặp để lấy vở cho học sinh…

Cuối giờ, một học sinh mếu máo:

– Thưa cô em bị mất cắp! Số tiền mẹ giao cho đóng học phí em bỏ trong cặp đã bay mất rồi.

– Ai đã lục cặp của em? – Cô giáo tái mặt hỏi gặng.

Học sinh khẳng định:

– Nãy giờ chỉ có cô lục cặp thôi ạ.

Em học sinh ngồi bên cạnh xác nhận:

– Em thấy rõ xấp tiền bay vào túi cô!

Cô giáo quát:

– Nói bậy! Bây giờ lần lượt từng em trả bài. Thế nào là ăn cắp vặt, thế nào là ăn cắp lớn?

Học sinh trả bài như cái máy:

– Thưa cô, ăn cắp có hai loại. Ăn cắp vặt và ăn cắp lớn. Ăn cắp vặt cũng giống như ăn vặt, trị giá vật ăn cắp có thể từ vài mươi đồng đến bạc triệu. Ăn cắp lớn thì từ trăm tỷ đến ngàn tỷ. Ăn cắp vặt xảy ra trong đời sống dân thường. Ăn cắp lớn xảy ra ở công sở, ở những người có quyền chức, gọi là tham nhũng.

Cô hỏi học sinh bên cạnh:

– Ăn cắp là tốt hay xấu?

Học sinh bên cạnh cũng trả lời như cái máy:

– Thưa cô. Ăn cắp lớn sinh ra từ ăn cắp nhỏ. Ăn cắp nhỏ hay ăn cắp lớn đều xấu và đáng bị lên án.

Cô giáo khen học sinh thuộc bài và cho mười điểm. Nói xong, cô xách cặp bước ra khỏi lớp. Bất ngờ học sinh theo sau nắm áo kéo cô lại:

– Cô ơi, trả tiền cho con. Không có tiền nộp cho cô chủ nhiệm, mẹ con đánh chết!

Cô giáo quay lại quát:

– Tao không là thường dân ăn cắp vặt ở ngoài đời, cũng không là quan chức ăn cắp ở công sở. Đây là học đường, nhớ chưa? Không thuộc bài tao cho ăn hột vịt bây giờ!

CHU MỘNG LONG