Đau quá Sài Gòn ơi!…

0
639

ĐAU QUÁ SÀI GÒN ƠI!!!

Sài Gòn trước 1975 được mệnh danh là Hòn Ngọc Viễn Đông (La perle de l’Extrême-Orient) với lối sống văn minh, hiện đại, cuộc sống phồn hoa, nhộn nhịp. 

Năm 1967, Thủ Tướng Lý Quang Diệu lần đầu tiên viếng thăm Sài Gòn đã cảm thán thốt lên: “Tôi chỉ ước sau 20 năm nữa Singapore sẽ kế tiếp Sài Gòn!”

Và người Sài Gòn thời ấy chắc không thể nào quên được những biểu tượng nổi tiếng gắn liền với ký ức tươi đẹp của mình như: tượng đài Trần Hưng Đạo, tượng đài Phù Đổng Thiên Vương, tượng đài An Dương Vương hay tượng đài Trần Nguyên Hãn… ở những địa điểm quen thuộc của người dân Sài Gòn.

Không chỉ đơn thuần là những biểu tượng của Sài Gòn, mà gắn liền với mỗi tượng đài xưa cũ này đều là những câu chuyện thú vị không phải ai cũng biết.

Năm 1966, đương kim Thủ Tướng Việt Nam Cộng Hòa Ông Nguyễn Cao Kỳ giao cho mỗi Binh chủng của Quân lực VNCH dựng biểu tượng ở một vườn hoa công cộng, hay tại các bùng binh trong Đô thành Sài Gòn.

Binh chủng Hải Quân chọn bến Bạch Đằng để dựng tượng Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn, người được xem là Thánh tổ Hải Quân và điêu khắc gia Phạm Thông lãnh nhiệm vụ đó.

Tượng đài đã hoàn tất vào năm 1967.

Được dựng từ năm 1966, tượng danh tướng Trần Nguyên Hãn cưỡi ngựa đứng trên một bệ đá cao tại bùng binh trước chợ Bến Thành đã trở thành hình ảnh khó quên với người dân sống ở Sài Gòn suốt nhiều thập niên.

Nhưng câu chuyện về bức tượng lại chính là một câu chuyện buồn. Từ 4 năm trước, nhằm phục vụ việc thi công nhà ga metro Bến Thành – Suối Tiên, tượng đã được di dời khỏi vị trí trước chợ Bến Thành và đưa vào bảo quản tại công viên Phú Lâm, Quận 6.

Ngày nay, khi ghé thăm công viên Phú Lâm, người ta cũng không còn nhìn thấy bức tượng, vì công trình cũng bị phủ một lớp bạt để che chắn, bảo quản và nằm lặng lẽ trong một góc khuôn viên.

Theo lời người chăm sóc cây cảnh của công viên, bức tượng ngày trước được làm bằng xi măng, dù đã được trùng tu một vài lần nhưng vẫn gặp phải tình trạng xuống cấp do vật liệu làm tượng có tuổi thọ và độ bền không cao.

Ở Quận 1, ngoài tượng Trần Hưng Đạo, còn có một bức tượng vô cùng nổi tiếng khác là tượng Phù Đổng Thiên Vương nằm tại Ngã sáu đầu đường Võ Tánh cũ (nay là Nguyễn Trãi).

Tượng nổi tiếng đến mức tên tượng trở thành tên của cả một giao lộ, bùng binh, người dân Sài Gòn thường gọi là “Ngã sáu Phù Đổng”.

Tượng Thánh Gióng được dựng năm 1966, tức là đã tồn tại hơn 50 năm qua cùng với đời sống của người Sài Gòn. Bên cạnh đó, bức tượng còn có một chi tiết mà nếu không phải cư dân sống ở khu vực này sẽ ít khi để ý: Thánh Gióng cầm cây tre, ngồi trên lưng ngựa sắt vẫn còn là một chú bé, khác với truyện Phù Đổng Thiên Vương được truyền miệng trong dân gian, với Thánh Gióng lớn nhanh như thổi, khi sứ giả mang ngựa sắt, giáp sắt… đến thì chú bé vươn vai đứng dậy trở thành một tráng sĩ cao lớn để đi đánh giặc ngoại xâm.

Nhưng chính nhờ sự khác này mà bức tượng Phù Đổng Thiên Vương ở Sài Gòn đã trở nên đặc biệt, đồng thời với việc nhấn mạnh truyền thống yêu nước, quyết tâm bảo vệ đất nước trước quân xâm lược, dù chỉ là một đứa trẻ cũng có thể vì quê hương mà đánh giặc.

Số phận tượng Trần Nguyên Hãn kể như đã xong. Giờ giữa trung tâm Sài Gòn chỉ còn mỗi hai tượng đài của Hưng Đạo Vương và Thánh Gióng. Ấy vậy mà người ta cũng tìm cớ để thủ tiêu bằng những mỹ từ: tu sửa và tôn tạo.

Mà hễ cái gì gắn bó với tu sửa và tôn tạo của thời buổi này thì hầu như là đập đi xây mới!
Ví dụ rõ ràng nhứt là những bậc cầu thang đá hoa cương trong Thương xá Tax sau khi bị cộng đồng phản đối mạnh mẽ, “họ” hứa sẽ giữ lại, nhưng rồi cũng đập phá tanh banh.

Gần đây, họ cũng lấy cớ tu sửa mà muốn đập bỏ Dinh Gia Long, sau khi bị những nhà chuyên môn, những người yêu mến Sài Gòn và cộng đồng mạng phải đối dữ dội, “bọn chúng” mới tuyên bố tạm giữ nguyên trạng!

Dường như đang có một âm mưu phá hủy toàn bộ dấu tích của Sài Gòn xưa, để những người Sài Gòn ít oi còn sống và ở lại mảnh đất này, sẽ không còn gì để bấu víu, thương tưởng về một Sài Gòn hoa lệ đầy yêu dấu.

Sài Gòn đã mất tên, giờ đây chẳng lẽ mất luôn những dấu tích hiếm hoi còn lại?

Đau quá Sài Gòn ơi!!!

Nguồn: Sài Gòn Kỷ Niệm

Những hàng cây cổ thụ đường Tôn Đức Thắng nay không còn nữa…

Sài Gòn có những hàng cây…

Hồi thời Pháp mới qua và bắt đầu quy hoạch Sài Gòn, họ cho trồng rất nhiều cây dọc hai bên những con đường lớn. Đường nào cũng đầy bóng râm bóng mát, là chỗ nghỉ trưa lấy sức của những người lao động và giới bình dân.

Trước 1975, cây cổ thụ còn rất nhiều và đã đi vào thi ca với “con đường Duy Tân cây dài bóng mát”…. Giờ “người ta” viện cớ quy hoạch, mở rộng đường nên cho chặt phá dần dần, nhiều con đường rợp bóng cây giờ đã trở thành hoài niệm. Hồi 2003, họ đốn toàn bộ hai hàng cây cổ thụ từ đoạn ngã 3 Bà Quẹo đến cầu Tham Lương, để rồi con đường đó giờ thênh thang… nắng gắt! Gần đây hơn là năm 2018, với cớ xây cầu Thủ Thiêm 2, họ đã tàn sát hơn 260 cây cổ thụ ở đường Cường Để xưa đầy kỷ niệm học trò với “Trưng Vương khung trời kỷ niệm”, với Văn khoa dập dìu giai nhân tài tử; để rồi con đường thơ mộng bỗng chốc trở nên mất hồn và xơ hoá như cung đường giữa sa mạc nắng gay!

Những hàng cây còn lại cũng đang chết dần chết mòn vì lòng tham và sự ích kỷ của “người thành phố hôm nay”! Đại gia tham đất, gian thương tham cây, người dân tham mặt tiền… Họ tìm mọi cách để đốn lén, bức tử những gốc cổ thụ hiếm hoi còn lại, những chứng nhân lặng thầm của một Sài Gòn hoa lệ.

Nhìn hàng cây sao cổ thụ trên một con đường nhỏ ở xã Phú Khánh, Thạnh Phú, Bến Tre (dài chừng 3-4 cây số) lòng chợt dịu lại giữa cái ồn ào phố thị với niềm đau đáu về sự mất còn của những hàng cổ thụ Sài Gòn… Một bạn quê này đã viết:

“Lâu rồi không về quê nội, lúc nhỏ chỉ biết về quê rồi đi lang thang trên con đường này, hàng cây thật đẹp…”

Chợt nhói lòng khi nhớ lại cái tin người ta đốn toàn bộ hai hàng cây cổ thụ ở Trà Vinh – một biểu tượng thơ mộng của thành phố bé nhỏ này để trồng cây mới. Mong sao những gốc cổ thụ ở ao Bà Ôm – nơi truyền thuyết thi tài của nam nữ trong vùng, cũng là điểm hẹn của trai gái và khách thập phương khi đến vùng đất nhiều chùa tháp cổ nhứt miền Tây, vẫn được bảo tồn nguyên vẹn cho con cháu đời sau.

Sài Gòn, 18/2/2019

SÀI GÒN TRONG TIM TÔI