Cống hiến…

0
167

Bỗng nhiên tôi nhận được cú điện thoại của một ông bạn thời phổ thông hỏi han sức khỏe rồi bảo: hưu rồi, còn làm gì không? Tôi bảo còn chứ, bận hơn lúc chưa hưu. Bạn tôi có vẻ phấn khích: ồ, thế thì tốt lắm, còn sức còn cống hiến cho xã hội.

Tôi thành thật: cống hiến gì đâu, làm cho mình ấy mà. Bạn tiếp tục giải thích: Vẽ một bức tranh viết một bài báo là cống hiến chứ. Tôi cười to: ông ơi nhầm to rồi, cống hiến gì chứ, vẽ tranh bán lấy tiền, viết báo lấy nhuận bút là để mình sống, cống hiến cho ai? Nếu hiểu đúng cống hiến là cho, biếu, tặng thì chết đói lâu rồi.

Từ câu chuyện vui vẻ với bạn cũ tôi chợt nhận ra ở xã hội ta cái mĩ từ cống hiến lâu nay bị lạm dụng hơn cả nấu cao hổ cốt, khiến người cán bộ công chức trong cơ quan công quyền cứ tưởng mình đang hi sinh cho ai đó, to hơn nữa là hi sinh cho đất nước. Nào mấy chục năm cống hiến hi sinh này nọ rồi đòi nọ đòi kia. Có ông chỉ huân chương, có ông khoe giấy khen bằng cấp và đủ thứ khen tặng như là một chứng cứ để ăn vạ đất nước.

Nghĩ kĩ mà xem: Ông chủ tịch, vị bí thư, người công chức, anh thợ lò và bác công nhân nào có khác gì nhau. Chức vụ kia là để chỉ vị trí làm việc, còn làm việc thì được trả lương. Rõ ràng từ Chủ tịch nước cho đến chị tạp dịch đều là đi làm nhận lương để sống. Việc phức tạp, trách nhiệm nặng nề thì lương cao hơn và có xe pháo phục vụ đến tận thềm nhà, thế thôi. Không làm việc thì treo niêu. Còn làm việc là đang cống hiến cho chính bản thân chứ sao lại là cống hiến cho xã hội nhỉ? Tất cả đều giống là tháo mồ hôi để lấy bát gạo.Đi làm việc, ở vị trí nào cũng là khai thác sức mình để sống.

Chẳng nhẽ chỉ chức này vụ kia mới cống hiến còn người nông dân trên đồng thì không cống hiến sao?

Bao nhiêu năm vì hai chữ cống hiến dùng vô lối mà khiến nhiều vị chức cao béo bụng khi sa ngã lại đem mấy chục năm lao động kiếm sống của mình mặc cả với xã hội là mình có công, mình đang cống hiến.

Bao nhiêu năm vì hai chữ cống hiến mà mỗi khi giải này thưởng nọ mọi việc trở nên om sòm, kể công kể cán dù khi sáng tác hay khi làm việc đã hốc no chén đủ rồi.

Cống hiến là các bậc tiền bối cách mạng, bỏ quên thân mình đi vào chỗ hiểm nguy, hoặc mang tiền của mình làm ra giúp đỡ xã hội mà không nhằm vụ lợi, đấy mới là cống hiến. Cống hiến là những người lính phơi thân nơi sa trường, trận mạc nếu sống bệnh tật đầy mình thương tích đầy người mới là có thể dùng hai từ sang trọng đó!

Sự ngộ nhận hai chữ cống hiến trong hàng ngũ cán bộ đảng viên viên chức là do ngộ độc nhận thức về hai từ cống hiến mà ra.

Hãy đừng lạm dụng hai từ cống hiến nữa, xấu hổ lắm nhất là hàng ngũ quan tham mắc tội. Họ lôi đủ thứ bằng khen huân chương ra xin giảm án. Xấu hổ và nhục nhã cho cả người xin và người đại diện pháp luật cho giảm tội.

DONGNGAN DODUC