Con về là Tết của mẹ rồi…

0
71

Chỉ còn không đầy hai mươi phút máy bay sẽ cất cánh. Tôi tranh thủ thời gian còn lại nhắn tin cho bạn bè, người thân bằng lời chia tay và chúc tết sớm, vì thời gian có hạn và bận bịu nên chúng tôi không dễ gặp nhau trong kỳ “ăn tết sớm” lần này. Theo lộ trình, máy bay đến Sài Gòn, tôi sẽ chuyển sang chuyến bay đặc biệt đến Nhật rồi về Mỹ tối nay.

Những năm trước, cứ cận tết tôi mới về Việt Nam theo các chuyến bay thương mại. Hơn mười năm rồi, tính từ ngày sang Mỹ định cư tôi như một đứa trẻ cứ ngóng thời gian chóng trôi để sớm được trở về mỗi dịp tết đến. Tôi mong được về đi dọc sông Hàn trong đêm giao thừa để nghe không khí tết tràn về trên sông, trên phố bằng màu sắc, bằng rộn ràng xe cộ nối nhau. Trong đêm pháo hoa đón giao thừa cùng những sắc pháo rực rỡ  trên bầu trời sông Hàn, tôi như cảm nhận giây phút của trời đất giao hòa. Sau giờ khắc đón giao thừa tôi lại được về nhà trong vòng tay và  nhận yêu thương của mẹ bằng phong bao lì xì hằng năm.

Năm nào cũng vậy, khi mâm cúng giao thừa tàn hương, anh em chúng tôi sau buổi dạo đón năm mới trên phố cùng trở về nhà.  Đó là lúc cả nhà quây quần bên mẹ, bên ba để cùng uống trà, ăn kẹo mứt, chuyện trò râm rang có khi đến sáng. Từ ngày ba mất, mẹ vẫn cứ vậy. Riêng chiếc ghế ba ngồi vẫn để trống bên mẹ. Tôi hiểu mẹ, dẫu ba đã đi xa nhưng mỗi thời khắc trời đất giao hoà ba vẫn luôn còn bên mẹ. Và rồi phong bao đã chuẩn bị sẵn, mẹ “lì xì” cho mỗi đứa một cái. Chuyện lì xì của mẹ đã có từ ngày tôi còn bé, dù tiền không nhiều chỉ mang tính tượng trưng nhưng sao anh em tôi  cứ háo hức mong chờ. Từ ngày tôi sang Mỹ, cứ mỗi tết trở về, tiền mẹ lì xì với ai có thể màu khác nhưng với tôi luôn là tờ bạc màu đỏ, thường là tờ 50 ngàn đồng. Có lần tôi hỏi mẹ là sao tờ bạc của tôi mẹ cho lúc nào cũng màu đỏ? Mẹ bảo rằng mẹ mong tôi nơi xa xôi quê người công việc, cuộc sống luôn được đỏ như ước nguyện của mẹ. Tôi chỉ biết ôm mẹ thật chặt mà nghe lòng mình ấm mãi yêu thương. Mỗi tờ bạc mẹ lì xì khi sang Mỹ tôi gắn lên đó tết của năm về rồi dán lại nối nhau theo thứ tự trên khung gỗ treo trên tường. Cứ mỗi khi một mình, tôi lại nhìn từng tờ bạc mẹ cho mà hồi tưởng về cái tết năm đó. Tờ 50 ngàn của tết 2011 tôi đi chơi về trễ bị mẹ mắng nè! Tờ 50 ngàn của năm 2013 tôi về ăn tết cùng vợ con, năm đó mẹ vui lắm!… Từng tờ bạc như mỗi cuốn phim về tết cứ hiện lên để trong tôi nỗi nhớ quê, nhớ mẹ quay về…

Năm nay tôi không có cơ hội về Việt Nam ăn tết như mọi năm bởi cả thế giới đang gồng mình chống dịch. Các chuyến bay thương mại từ Mỹ về Việt Nam theo các chặng quá cảnh quen thuộc gần như bị cắt hết. Cả năm bên đó tôi cũng không dễ ra đường bởi nguy cơ dịch Covid rình rập mọi nơi. Chính trường Mỹ của năm bầu cử tổng thống trong các cuộc vận động, biểu tình khiến tình trạng lây lan dịch càng dữ dội hơn.

Biết làm sao về đây! Cơ hội về đúng dịp tết xem như không còn nữa, tôi chỉ còn chọn cho mình giải pháp là về “ăn tết sớm” trong các chuyến bay đặc biệt. Dịp may đã đến, công ty của thằng bạn chuyên về đồ gỗ mỹ nghệ có lượng hàng xuất khẩu vào thị trường Mỹ khá lớn, tuy dịch có ảnh hưởng nhưng nó vẫn trụ vững trong năm đầy khó khăn này. Tôi vốn là chuyên gia về thị trường mỹ nghệ nên lần này nó điện thoại và ngỏ ý mời tôi về Hà Nội tư vấn cho chiến lược xuất khẩu sản phẩm vào Mỹ sau khi dịch được khống chế. Mừng như được của, vậy là tôi về theo diện hợp tác chuyên gia để có cơ hội về thăm quê và ăn tết sớm cùng mẹ và gia đình.

Thời gian về chỉ được một tháng mà phải chịu cách ly dịch hết hai tuần. Một tuần làm việc với công ty thằng bạn, gặp gỡ, trao đổi, hội thảo với khách hàng. Chỉ còn chưa đầy một tuần tôi được về Đà Nẵng với mẹ.

Tôi về ôm mẹ. Mẹ cười mà nước mắt rưng rưng. Tuổi già của mẹ đến nhanh quá! Tết năm trước tôi về, bước chân mẹ vững lắm! Còn bây giờ ra cửa đón tôi mà sao chân mẹ cứ liêu xiêu. Đôi tai mẹ hình như nghe nặng hơn, mẹ hỏi tôi mà tiếng to như sợ tôi không nghe giống như bà: – “Con về được mấy ngày?”. Tôi ghé vào tai mẹ: – “Con về chỉ năm ngày rồi phải đi”. Mẹ đáp lại: – “Ờ, ờ!…”

Những ngày ngắn ngủi với tôi thật vui. Anh chị, các cháu về làm tiệc gia đình. Mẹ không ăn nhiều, phần lớn thời gian ngồi nghe tôi kể chuyện với nụ cười thật hiền. Mấy ngày còn lại, tôi nhờ chị dâu sắm cho tôi đúng các món ngày tết. Hạt dưa, mứt, thịt heo, bánh chưng… Tôi gần như không ra khỏi nhà, chỉ ở nhà với mẹ, ăn tết cùng mẹ với cái tết đến sớm đầu tiên trong đời. Bạn bè biết tôi về đến thăm chơi cũng hạt dưa, cũng mứt rồi chả giò, rượu tây… Chúng cười vui bảo: Mày về sớm nên năm nay tụi tao được ăn hai lần tết.

Đêm cuối cùng tôi một mình dạo bước ra sông Hàn. Trời đầy mây nhưng không mưa. Sông Hàn vẫn lung linh ánh điện màu. Đường Bạch Đằng vẫn tấp nập xe qua. Tự nhiên tôi thèm, thèm được cái lạnh bình yên không chút lo âu vì dịch. Phố xá vẫn rộn ràng, người với người vẫn được tràn ra phố tìm nhau bên quán cafe buổi tối hay bách bộ như tôi để tìm lại cảm giác yên bình vốn có của thành phố quê nhà. Chưa băng rôn, đèn màu trang hoàng đón tết nhưng trong không gian yên ả thanh bình giữa đất trời cuối đông se lạnh, tôi như cảm nhận được xuân đang về trên phố đâu đây.

Vậy là “ngày tết” cuối cùng của tôi đã hết. Tôi chào từ biệt anh chị và các cháu nhưng với mẹ sao cứ vương vấn mãi mà không nói được lời chào. Tôi cầm tay mẹ: – “Tết này vắng con mẹ đừng buồn nhé! Tết năm sau con lại về!”

Mẹ mỉm cười: – “Con về được là tết của mẹ rồi!”

Tôi lên taxi, vẫy tay chào. Chợt mẹ gọi giật lại: – “Khoan đã! Chờ mẹ chút!”

Mẹ vào nhà rồi chậm chạp trở ra, mẹ trao cho tôi chiếc phong bao lì xì quen thuộc: – “Mẹ lì xì sớm cho con nè!”

Tôi cầm tay mẹ không muốn rời, nhoài người ra ngoài ôm mẹ lần nữa rồi bảo xe chạy. Chiếc phong bao màu đỏ nhỏ xíu với tờ 50 ngàn sao cứ thoang thoảng mùi tóc mẹ!

Máy bay tăng tốc lấy đà trên đường băng rồi nhấc cao khỏi mặt đất. Tôi nhìn xuống bên dưới, Đà Nẵng với những phố xá thân quen nhỏ dần, nhỏ dần. Biển Xuân Thiều dập dờn sóng bạc. Phía dưới xa, cầu Thuận Phước như đường tơ vắt qua cửa sông Hàn giữa màu nước xám. Máy bay xuyên qua tầng mây dày đặc. Trời bên trên nắng rực một màu. Tôi nhìn qua cửa kính, dưới kia, một trời mây trắng phủ giăng như tóc mẹ bên đời.

VO NHAT THU