Chữ viết, tiếng Việt sẽ đi về đâu?…

0
793

NỀN GIÁO DỤC NGÀY CÀNG KỲ LẠ VÀ TỎ RA NGUY HIỂM

Thư kiến nghị…
Một đề xuất hủy hoại văn hóa…
Gửi PGS – TS Bùi Hiền….
Nỗi đau của giáo dục Việt…
Việt Nam đứng hàng thứ 19/20 quốc gia tốt nhất trên thế giới về giáo dục?
Giáo dục nặng mùi tiền…
Xin thầy hãy…!!
Thơ ngỏ gửi Bộ trưởng Bộ Giáo dục…
Cô gái Việt ở Nepal viết thư gửi Bộ trưởng Giáo dục
Thạc sĩ trứng vịt…
Danh sách đề tài luận án tiến sĩ “không thể tin nổi” ở Việt Nam
TS.Nguyễn Văn Khải: “Tiến sĩ dởm vào hùa với nhau là thảm họa cho dân tộc”
“Học Thạc sĩ, Tiến sĩ ở Việt Nam là một hiện tượng kỳ dị”

Việc Ông PGS Bùi Hiền “cố đấm ăn xôi” quyết tâm “cải cách” tiếng Việt để hình thành một loại chữ kỳ lạ, rối rắm, và hoàn toàn biến dạng lối chữ truyền thống mà các thế hệ trước đây đã học tôi không cho rằng đây là sáng tạo khoa học đổi mới chữ viết theo quy chuẩn của một người có đầu óc bình thường mà là một dạng tâm thần.

Thế rồi một số người hùa theo chứng tỏ mình có đầu óc đổi mới, a dua theo xu hướng “nghiên cứu một công trình tầm cỡ” cho thấy người bất bình thường trong vụ đổi mới tiếng Việt này không phải chỉ có mình ông Bùi Hiền. Và nếu ông Phùng Xuân Nhạ Bộ trưởng Bộ Giáo dục cho thử nghiệm vụ chữ Việt kỳ lạ này tôi e rằng chính đầu óc ông Phùng Xuân Nhạ cũng có vấn đề chứ không phải chỉ có tật nói ngọng nờ lờ và ngược lại.

Trước năm 1975, ở Sài Gòn có một người tên Nguiễn Ngu Í đã “sáng tạo” ra loại chữ biến dạng này và thử áp dụng viết lại tên ông ấy, những bài thơ, bài văn của ông Nguiễn Ngu Í viết theo lối “chữ lạ” này người ta cho là ông bị điên và nghe đâu có một thời gian ông Nguiễn Ngu Í đã vào chữa bệnh trong nhà thương điên Biên Hòa. Không lẽ ông PGS Bùi Hiền, những người a dua theo ông và những ai có trách nhiệm ở Bộ Giáo dục, kể cả Phùng Bộ trưởng cũng muốn nối gót ông Nguiễn Ngu Í vào đấy để có thời gian “nghiên cứu” thêm cái vụ chữ viết kỳ lạ này. Hay mấy ông, mấy bà muốn cả dân tộc này bị điên? Không, tôi không điên, con cháu tôi không điên, bạn bè tôi không điên, dân tộc này không điên.

Vụ này chưa xong lại tới vụ đánh vần chữ viết học sinh lớp 1 theo “công nghệ Giáo dục” của một ông GS nữa là ông Hồ Ngọc Đại không chỉ đã dạy trong nhà trường mà in thành sách Giáo khoa Tiếng Việt lớp 1, tức đã được Bộ Giáo dục công nhận từ 2 năm trước, âm thầm thực hiện cho lộ trình thay đổi Tiếng Việt “kỳ lạ” không chỉ đọc mà còn ráp vần rối rắm, vòng vo, tối nghĩa như hủ nút khiến trẻ em đầu cấp 1 học và đọc theo kiểu “Người mù sờ voi”.

Thế hệ chúng tôi, ở lứa tuổi chúng tôi và nhiều lứa tuổi về sau này cho tới tận trước ngày các ông có đầu óc đầy sáng kiến, đầy cải cách Giáo dục, vẫn đánh vần chữ viết theo truyền thống, đơn giản, dễ nhớ, mau thuộc chứ đâu có rối rắm, khó hiểu, quẹo lưỡi và tăm tối như cái cách mà mấy ông vẽ ra để buộc các cháu học sinh lớp 1 đầu óc còn ngây thơ trong sáng nhét vào. Thầy cô giáo vì miếng cơm manh áo, vì đồng lương đứng lớp mà bắt buộc phải dạy các cháu nhỏ ngây thơ cách đánh vần rối rắm, khó hiểu khiến đầu óc chúng bi mụ đi, tiếp thu không nổi.

Và rồi thì chúng tôi, những phụ huynh đã học chữ viết, đọc chữ truyền thống a, b,c, d,đ ngày xưa, rồi ráp vần thuộc lòng ô thì đội mũ, ơ thì mang râu, chữ i móc ngược, chữ tờ gạch ngang…sẽ không còn biết cách kèm cặp con cháu mình ra sao. Thế là chúng tôi bị… tái mù chữ ngang xương, chắc phải đi học lại lớp 1 cùng con cháu để hiểu được thứ chữ “Cải cách theo công nghệ Giáo dục” này. Vậy là không chỉ chúng tôi, mà nhiều thế hệ người Việt phải đi học lại lớp 1. Đây thực sự là một thảm họa, một đại bi kịch, một tấn trò đời…

Ngày xưa khi chúng tôi vào lớp 1 đã tắm đẵm trong ca dao, tục ngữ, cách ngôn: “Tiên học lễ, hậu học văn”, “Cá không ăn muối cá ươn, con cãi cha mẹ trăm đường con hư”, “Công cha như núi thái sơn, nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra. Một lòng thờ mẹ kính cha, cho tròn chữ hiếu mới là đạo con”…Và, bộ sách “Quốc văn Giáo khoa thư” đã dạy chúng tôi không chỉ có văn hóa, kiến thức, lịch sử, văn chương mà cả học làm người với câu chuyện ngắn gọn, dễ nhớ, đọc qua một lần là thuộc nằm lòng, đầy tính nhân văn như: Mạnh Tông khóc măng, Mẫn Tử Khiêng đẩy cha vào rừng, Nhị thập tứ hiếu, Chuyện mẹ thầy Mãnh Tử dạy con…

Lớn lên, chúng tôi có những bộ sách Giáo khoa cho từng năm, từng lớp nhưng nhiều năm sau, nhiều lớp sau vẫn học, đọc lại được vì không thay đổi, không cải cách. Bây giờ cứ cải cách xoành xoạch mỗi năm, cải cách thi cử, cải cách tuyển sinh, cải cách lùng tùng xòe và ngày càng lộn tùng phèo. Bằng chứng là dẫn đến gian lận điểm thi, lo tiền bạc chạy trường điểm, trường chuyên. Mỗi lần cải cách, mỗi mùa thi là cả nước nháo nhào, phụ huynh lo lắng, học sinh hoang mang, xã hội bấn loạn, mất an ninh trật tự trong môi trường Văn hóa, Giáo dục.

Một nền Giáo dục mãi lo cải cách, mãi lo tìm chữ lạ, cách đánh vần lạ để hành học sinh, hành phụ huynh, làm rối tinh xã hội, môi trường sư phạm loạn xà bần là có động cơ gì? Và kết quả của nó ra sao? Đó là học sinh đánh học sinh rồi quây clip tung lên mạng xã hội coi như chiến tích, thầy đánh trò, trò đánh thầy, lịch sử mù mờ, tập làm văn ngây ngô… nhưng những trò chơi cộng đồng thì đều hướng đến sự phản cảm, kém văn hóa, thậm chí thô tục. Rồi nhan nhãn gameshow nhảm nhí, đến gần đây diễn ra gameshow “Nụ hôn hẹn hò” với sự trần trụi của sự kích dục, hình ảnh nam nữ ngậm môi nhau, cố nút lưỡi để chứng tỏ nụ hôn ấn tượng, ngọt ngào… để được cô bạn gái lạ hoắc mới gặp lần đầu chọn để cặp bồ, hẹn hò…

Văn hóa do Giáo dục mà ra. Văn hóa xuống tận đáy là đồng hành với môi trường Giáo dục, cách Giáo dục này ngày càng “kỳ lạ” và còn tỏ ra nguy hiểm. Ông Phùng Xuân Nhạ và ngành Giáo dục không thấy điều “kỳ lạ” và nguy hiểm này hay sao? Nếu ông không thấy thì dân đã chỉ cho ông thấy, nếu thấy rồi mà ông không biết cái nền Giáo dục mà ông đang nắm, đang chịu trách nhiệm để xảy ra sự “kỳ lạ” như vậy thậm chí đã công nhận nó thì dân sẽ rất ngạc nhiên, rất “kỳ lạ” tại sao Phùng Bộ trưởng tới giờ vẫn còn tại vị.

TỪ KẾ TƯỜNG

BỘ GIÁO DỤC KHÔNG CÓ QUYỀN “GIỠN MẶT” VỚI CHỮ QUỐC NGỮ!

Tính từ năm đầu tiên chữ Quốc ngữ được đăng trên Gia Định Báo (1867) đến nay, chữ Quốc ngữ đã có tuổi đời 151 năm, được bao thế hệ nhà giáo, nhà báo, nhà văn hoàn thiện dần nên những quy tắc văn phạm, cú pháp và phiên âm như hiện tại. Giáo trình dạy chữ Quốc ngữ bậc phổ thông đã hoàn thiện và thống nhất ở cả 2 miền Nam – Bắc trước năm 1954, có một chút khác biệt từ 1954-1975 (vì chương trình phổ thông miền Bắc hệ 10 năm). Sau ngày thống nhất đất nước, chương trình giáo dục phổ thông vẫn không chịu thống nhất ở 2 miền cho đến năm 1988.

Lúc đó, một số nhà giáo dục được đào tạo từ khối XHCN còn ngạo mạn muốn điều chỉnh chương trình phổ thông hệ 12 năm của miền Nam xuống còn hệ 10 năm như miền Bắc. Riêng môn Quốc ngữ, tự dưng, bà bộ trưởng Nguyễn Thị Bình đơn giản hóa nét chữ, bỏ nét bụng, nét đá bay bướm nhất trong số chữ viết của các nước dùng mẫu tự Latin . Lúc đó, phụ huynh ở miền Nam rất khinh thường Bộ Giáo dục đã bẻ con chữ thành những cọng mì gãy vụn được phân phối từ HTX lương thực.

Rồi, Bộ Giáo dục ngu xuẩn, khi không cho gọi tên mẫu tự (a, á, ớ, bê, xê, dê, đê, e, ê, giê, hát…) mà bắt phải gọi bằng phiên âm của mẫu tự (a, bờ, cờ, dờ, đờ….). Đài truyền hình gọi nhóm kinh tế G7 là “Gờ bảy” (thay vì “giê 7”), nhưng không dám gọi bút danh “N.V.L” của TBT Nguyễn Văn Linh là “đồng chí Nờ Vờ Lờ”, mà phải gọi tên mẫu tự “đồng chí En nờ Vê En lờ”. Đài VTV không dám xưng mình là “đài Vờ Tờ Vờ” mà gọi đúng tên mẫu tự “Vê Tê Vê”. Láo khoét!

Bây giờ, sách Tiếng Việt 1 – Công nghệ giáo dục” sáng chế thêm một ngu ngốc nữa, khi phiên âm 3 phụ âm “c, k, q” đều là “cờ”. Người soạn sách này cực dốt về mẫu tự tiếng Việt. Vì 3 phụ âm đơn này tuy cùng phiên âm là cờ, nhưng chúng không luôn luôn đi kèm với các nguyên âm đơn (a,e,i/y, o, u..), trái lại chúng có thể đi với nguyên âm kép như “ua”, nên phải đọc trẹo quai hàm, khi “c” đi với “ua” sẽ thành con “cua” và “q” đi với “ua” sẽ thành danh xưng ngôi thứ nhất của Đặng Lê Nguyên Vũ: “qua”.

Bộ mẫu tự của VN rắc rối hơn tiếng Anh và Pháp nhiều. Trong 29 chữ cái, có 11 nguyên âm đơn và 17 phụ âm đơn. Bên cạnh 11 nguyên âm đơn, có 26 nguyên âm đôi (trùng nhị âm): ai, ao, au, âu, ay, ây, eo, êu, ia/iê (ya/yê), iu, oa, oă, oe, oi, ôi, ơi, oo, ôô, ua/uô, uâ, ưa/ươ uê, ui, ưi, ươ, ưu, uy. Đặc biệt, nguyên âm kép có i ngắn và nguyên âm kép có y dài, có thể đồng âm (như ia/iê và ya/yê) nhưng không đồng nghĩa. Riêng “úi/úy” ghép với phụ âm kép “th” thì khác âm và khác nghĩa (thúi và thúy). Đó là chưa kể có đến 12 nguyên âm kép ba (iêu/yêu, oai, oao, oay, oeo,uao, uây, uôi, ươi, ươu, uya/uyê,uyu).

Bên cạnh 17 phụ âm đơn, có 10 phụ âm kép và 1 phụ âm kép ba (ch, gh, gi, kh, ng, nh, ph, qu, th, tr, ngh). Tiếng Việt tuy đơn âm nhưng hoàn toàn không đơn giản, mà các ông Hồ Ngọc Đại, Bùi Hiền muốn viết gọn và phiên âm gọn được. Nhờ công lao của rất nhiều tiền nhân, chữ Quốc ngữ bây giờ đã rất hoàn thiện rồi, các cha làm ơn đừng có “tối chế” làm khổ cho phụ huynh và học sinh.

Giờ này, giáo sư các ông còn ngồi nghiên cứu cách thay thế rút gọn mẫu tự, thay đổi phiên âm thì tôi coi các ông là một lũ vừa điên vừa ngu .

Một phút “khi dễ” bắt đầu!

MAI BÁ KIẾM

CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
ĐỘC LẬP – TỰ DO – HẠNH PHÚC
•••••••●•••••••

Việt Nam, Ngày 31 tháng 8 năm 2018

V/v CHỮ VIẾT và TIẾNG VIỆT
•••●•••

Kính gửi: ■ Thủ tướng NGUYỄN XUÂN PHÚC
■ Chủ tịch Quốc hội NGUYỄN THỊ KIM NGÂN

Kính thưa Thủ tướng,
Kính thưa Quốc hội.

Vì: SỰ TRONG SÁNG CỦA TIẾNG VIỆT
Vì: TIẾNG VIỆT CÒN, NƯỚC VIỆT CÒN.

Chúng tôi kính mời quý vị xét cho nguyện vọng của bức thư này:

“KHẨN CẤP KÍNH GỬI THỦ TƯỚNG CHÍNH PHỦ”
“VÀ QUỐC HỘI NƯỚC CHXHCN VIỆT NAM”

Tôi, nhà báo, nhà viết kịch Lê Quý Hiền, với tư cách công dân khẩn thiết đề nghị Thủ tướng Chính phủ và Quốc hội nước CHXHCNVN xem xét ngay việc xuất hiện việc thay đổi cải cách chữ viết và phát âm Tiếng Việt. Vấn đề không chỉ là chuyện nên hay không, đúng hay sai mà nghiêm trọng hơn là cách thay đổi này làm xáo trộn xã hội, xâm phạm đến Quốc hồn Quốc túy của Dân tộc là Tiếng Việt, vì những lý do sau :

1 – Ngôn ngữ Tiếng Việt hình thành là do nhân dân tiếp thu, và được hoàn thiện từ thế hệ này qua thế hệ khác một cách tự nhiên chứ không phải là những quy định, phát kiến của cá nhân hay cơ quan tổ chức nào.

2 – Đặc điểm của ngôn ngữ là từ chữ tìm âm thích hợp để thể hiện chữ chứ không áp đặt âm vào chữ. Khi trong ngôn ngữ Việt có chữ C, K, Q đã có âm cờ, ca, quy để phân biệt, nay lại định gộp làm một thành âm cờ sẽ rất phức tạp và dẫn đến sự lộn xộn của ngữ nghĩa, trước hết việc viết sai chính tả sẽ trầm trọng hơn, tiếng Việt sẽ mất đi vẻ đẹp tinh tế.
Ví dụ: từ “Tổ quốc” là thiêng liêng, nếu cải tiến, “Tổ quốc” sẽ thành “Tổ cuốc” sẽ ra sao ? Người ta chỉ gọi Tổ quốc thành tổ cuốc với ý định mỉa mai, sao nỡ định biến sự mỉa mai thành chính thức?

3 – Đất nước nào cũng cần ổn định và phát triển, ngôn ngữ một Dân tộc càng phải thế. Trẻ sinh ra biết nói (phát âm) là từ gia đình, cha mẹ, quê hương chứ không phải biết nói từ những người khoác áo khoa học ngồi trong phòng nghĩ ra phát kiến, cải tiến.

4 – Khoa học nào cũng phải bắt đầu từ thực tế, căn cứ vào thực tế để cải tiến và phát triển chứ không thể xóa bỏ thực tế để phát kiến cái gọi là mới rồi áp đặt theo biện pháp hành chính (dạy cho trẻ trong trường học , trong sách giáo khoa theo “phát kiến mới” cũng là một cách áp đặt hành chính)

5 – Thừa nhận ngôn ngữ Việt (hay bất cứ ngôn ngữ nước nào) cũng có một số bất cập và cộng đồng hiểu theo thói quen.
Ví dụ: “Quyết tâm đánh thắng giặc xâm lược” hay “Quyết tâm đánh bại giặc xâm lược” thì từ “bại” “thắng” dù trái nghĩa nhưng đều là quyết tâm để ta thắng giặc bại.
Ngôn ngữ từng dân tộc cũng phụ thuộc vào thói quen của mỗi dân tộc khác nhau.
Nước ngoài lấy đối tượng so sánh nên nói “máy bay bay dưới trời, con kiến bò trên đất”, còn dân ta lấy vị trí mắt người thấy nên nói thành “máy bay bay trên trời” và “con kiến bò dưới đất”.
Ví dụ vậy, là để thấy chúng ta cần tôn trọng thói quen thành nếp của cả một dân tộc, không thể quy định cả dân tộc phải nói “máy bay bay dưới trời “ hay gọi “Tổ quốc” là “Tổ cuốc” hoặc đánh vần “quê hương” là “cuê hương” được!

6 – Ngôn ngữ dân tộc quan trọng hơn bất kỳ một dự án lớn nào, quan trọng cũng như Quốc ca, Quốc kỳ khi có thay đổi phải được Chính phủ và Quốc hội thông qua, chứ bộ GD-ĐT hay ai đó nhân danh nhà khoa học không thể tùy tiện thay đổi được.

7 – Tiếng Việt ổn định thì đất nước ổn định.
Đằng sau “phát kiến cải tiến” này liệu có phục vụ cho âm mưu nào để hủy hoại Văn hóa Việt, gây bất ổn xã hội?

Vì tính cấp thiết trước một vấn đề tưởng nhỏ song rất quan trọng tới Văn hóa của cả một Dân tộc, tôi viết những đề nghị này một cách ngắn gọn, mong Thủ tướng Chính phủ và Quốc hội nhanh chóng xem xét…

Kính,
Lê Quý Hiền
Kính mong Chính phủ và Quốc hội quyết cho.
Nay kính thư!