Chơi “phây” chỉ để xem…

0
323

Nhà thằng Hoàn lại họp họ. Nó lại mời mình dù họ mình với họ nhà nó chả liên quan. Lần này thì mình nói luôn “cảm ơn, tao bận”. 

Thực ra là mình không bận. Chẳng qua là vì năm ngoái mình block hết mẹ cả họ nhà thằng Hoàn ra khỏi friend list mình nên bây giờ gặp nhau cũng chả biết nói chuyện gì. 
Nói đến đây thể nào cũng có người tò mò muốn biết vì sao mình block cả họ nhà nó. Đã thế đăng lại chuyện cũ để mọi người xem cái họ như nhà nó thì có đáng block mẹ đi không?

HỌP HỌ.

Tiếng là họp họ nhưng cả họ nhà nó đều úp mặt hết cả vào mâm cơm. Ăn uống no say xong cả họ nhà nó quây quần uống nước, xỉa răng rồi bắt đầu nói chuyện phây búc. 

Thằng Hoàn ra giọng trưởng họ bảo:

– Thời buổi rối ren, khôn ăn cơm, dại thì ăn cứt. Như tôi đây, tướng về hưu hẳn hoi nhưng chơi phây búc là chỉ đi vào để xem các nhà. Không có chuyện chia sẻ, còm men, lai lủng gì hết. Có chửi bố tôi tôi cũng kệ.

Cái Nguyệt, em thằng Hoàn, nguyên hiệu phó đại học phớ lớ cười, nói:

– Ơ, em cũng giống anh. Em vào phây chỉ để lượn các nhà xem cho biết, chả nói. Nói ra không vào đầu cũng vào tai. Dại gì?

Thằng Hạnh em sát Nguyệt, Cục trưởng đương chức vừa xỉa răng vừa nói:

– Phây búc em chỉ để đăng mỗi món ảnh hoa. Ai muốn còm, muốn lai, muốn nói gì em cũng kệ. Chơi phây búc thế cho nó lành.

Con Phương em út kế thằng Hạnh, mới 34 tuổi đã là Chủ tịch Phường, nói:

– Nhà mình thế là khôn. Như em chơi phây cũng chỉ vào xem mấy trang ăn uống, mua sắm các thứ. Chả hơi đâu vào lai với còm làm gì người ta lại ném mình vào cùng sọt với bọn vô công rồi nghề.

Cái My học lớp 11, cháu nội thằng Hoàn từ nãy giờ ngồi bấm điện thoại cũng thỏ thẻ góp… Cháu cũng thế ạ.

Thằng Hoàn rút tăm ra khỏi mồm bảo:

– Ừ họ nhà mình gia phong, gia giáo, quán triệt thế là ổn cả rồi đấy. Nich của cô Nguyệt, chú Hạnh, cô Phương là gì để tôi at cho vui?

Cả họ chìa điện thoại ra tíu tít… 

– Anh at em đi! 

– Ừ, tôi át cô rồi đấy nhé! 

– Ơ, chị đã át nich em chưa? Có phải avata là hình bông hoa không? 

– Này, sao tôi vẫn chưa at được nhờ! 
– A! Xong rồi nha…!!! 
… 
Ra về mình cứ băn khoăn nghĩ. Cả họ nhà thằng Hoàn chơi phây với nhau mà cùng quán triệt một đường lối là không chia sẻ gì, không viết gì, không nói cũng không còm, không lai gì… thì họ nhà nó chơi với nhau kiểu đéo gì nhở? Chả nhẽ cả họ cứ câm điếc rồi lượn lờ vào nhà nhau để xem mấy cái xác chết chưa chôn à?”

Đấy! Chuyện chỉ có thế thôi mà năm ngoái mình block cả họ nhà nó đấy. Chẳng thà câm, điếc, mù lòa hoặc thần kinh thực vật thì đã đành một nhẽ. Đằng này vẫn ăn, đụ, ngủ, ỉa ầm ầm nhưng lại cương quyết chỉ xem mà không nói gì.

NGUYEN NGUYEN