Chính khách & đại gia…

0
509

CHÍNH KHÁCH & ĐẠI GIA
(Viết tiếp chuyện phu nhân Bộ trưởng)

Nên stop ngay…

Về nhân cách và liêm sỉ của một chính trị gia (như câu chuyện phu nhân Bộ trưởng Trần Tuấn Anh), đã nói ở bài trước.

Phần này, nói thêm về một phía khác: các doanh gia Việt.

Hầu hết giới doanh gia máu mặt, không gắn với anh Ba, anh Tư, chú Bảy, bác Năm nào đó hàng BCT coi như vứt. Hoặc chí ít, loại tầm tầm trung gia mới nổi cũng phải cặp kè được vài ông trung uỷ (trung ương uỷ viên). Tầm tỉnh thành, vào nhà Bí thư, Chủ tịch phải quen đến mức chó vẫy đuôi không sủa. Không được vậy, hốc cám mà ăn!

Vì thế, món đầu tư trước nhất của giới doanh gia là: đầu tư quan hệ. 

Doanh gia Việt, khác thiên hạ ở điểm này.

Để thành “người nhà” của các cụ, không phải chỉ vác tiền đến mà xong. Ngày giỗ bố mình có khi không cần nhớ, nhưng giỗ bố các quan thì chớ có quên. Thậm chí, phải nhớ cả size giầy của sếp, nhớ sinh nhật vợ con sếp, à quên cả size đến gu màu sắc, thương hiệu từng cái xi lip xu chiêng của vợ sếp nữa.

Tôi thề là rất ít, thậm chí không còn quan hàng… Thứ trưởng trở lên tự đi mua quần áo, giầy dép, đồng hồ hay cây gậy đánh golf cho mình. Tất tật, có người sắm hết, họ “đánh hơi” được ngay từ khi các sếp chưa… tằng hắng!

Cắt chặt mối quan hệ dây leo kiểu “cộng sinh” này, cũng là để chặn ngăn tình trạng tham nhũng chính sách, loại tham nhũng có thể nuốt chửng cả một hòn đảo Phú Quốc hay Vân Đồn, hoặc biến cả những con tàu Vinashin khổng lồ tan thành bọt biển. 

Đừng để những chính khách, mỗi khi hạ bút hoạch định chính sách lại vướng víu tận những dây nhợ… xu chiêng xi lip của vợ mình nữa thì tan tành quốc sự.

Còn lũ doanh gia kia, sẽ là gì nếu không phải là những tập đoàn cá mập đất làm giàu trên sự cướp đoạt đất đai và xương máu đồng bào?

Hãy nhìn lại bức ảnh Bắc Hà với Nguyễn Tấn Dũng, để hiểu vì sao đất nước này, thời Cộng sản mới này lại tòi ra một lớp những trọc phú cúi mình làm tôi tớ cho chính khách và hống hách du côn với dân tình đến vậy.

TRƯƠNG DUY NHẤT

BỘ TRƯỞNG TRẦN TUẤN ANH NẾU CAO TAY THÌ NÊN LÀM ĐƠN XIN TỪ CHỨC!

Nếu như có chuyện xe công ra thẳng cầu thang máy bay rước phu nhân Bộ trưởng Trần Tuấn Anh như báo chí nói, và nếu có cái công văn của Bộ Công thương đề nghị cho Bộ này được đưa xe ra thẳng chân cầu thang máy bay rước Bộ trưởng như báo chí nêu nhưng thay vì rước Bộ trưởng lại rước vợ Bộ trưởng, thì Bộ trưởng Trần Tuấn Anh nên làm đơn xin từ chức.

Có thể Bộ trưởng không yêu cầu cơ quan ông làm việc này, nhưng chí ít là ông cũng có lỗi khi để chuyện nịnh bợ mình diễn ra trắng trợn ngay sau khi Thủ tướng phê duyệt một đề án trong đó có việc “cấm nịnh bợ” trong cơ quan nhà nước. Mà chuyện nịnh bợ nói trên ở Bộ Công thương không phải là “ton hót” khơi khơi mà là sự lừa dối cơ quan an ninh để sử dụng phương tiện công phục vụ cho công cuộc nịnh bợ, tức là nịnh bợ bất chấp pháp luật. Dù cái lỗi này của Bộ trưởng không đến mức phải xin từ chức, nhưng nếu Bộ trưởng không xin từ chức thì vết nhơ kia vô cùng khó rửa.

Tại hạ nghĩ rằng, làm đơn xin từ chức trong trường hợp này mới là cao tay, chỉ thấy lợi mà không thấy hại. Vì thứ nhứt, với một khuyết điểm không lớn lắm, Thủ tướng chắc sẽ không để cho ông từ chức. Nếu Thủ tướng không đồng ý mà ông vẫn xin từ chưc thì Thủ tướng sẽ trình lên Ủy ban Thường vụ Quốc hội. Tại hạ nghĩ rằng với cái lỗi đó, Ủy ban Thường vụ Quốc hội cũng không nỡ để ông từ chức. Cho nên, ông không những giữ được chức mà được tiếng là thành khẩn không tham quyền cố vị. Thứ hai, chỉ với một lá đơn xin từ chức của ông, lập tức báo chí và mạng xã hội sẽ đưa ông lên tận mây xanh, không những vết nhơ bị rửa bỏ hoàn toàn mà ông còn trở thành tấm gương sáng chói ngập tràn trên báo chí và facebook, địa vị của ông do đó mà sẽ được củng cố vững chắc trước công luận.

Tại hạ chỉ hiến cho ông một kế chuyển bại thành thắng, chỉ e rằng ông không dám cao tay. Còn xử lý như thế nào đối với đám nịnh bợ kia thì Bộ trưởng hãy tự nghĩ ra đi, tại hạ chưa bao giờ làm Bộ trưởng nên không biết cách.

Nhân đây, nhớ lại một câu chuyện lịch sử. Linh từ quốc mẫu Trần Thị Dung ngày xưa có công khai sinh ra triều Trần. Nói như giáo sư Trần Quốc Vượng, khi bà làm hoàng hậu nhà Lý, họ Trần đã “bám váy” bà vào triều đình để sau này dựng nghiệp. Khi nhà Trần thay nhà Lý, bà trở thành phu nhân của thái sư Trần Thủ Độ nhưng là nhạc mẫu của vua Trần Thái Tông, sau này là bà ngoại của vua Trần Thánh Tông. Bà cũng có công rất lớn trong tổ chức hậu cần cho cuộc kháng chiến chống Nguyên – Mông. Dù công trùm thiên hạ như thế, nhưng có lần bà đi kiệu vô tình vào vùng cấm trong cung, bị một người lính giữ lại không cho đi. Sử sách ghi rằng bà bực mình quá về mách với thái sư Trần Thủ Độ, nhưng tại hạ nghĩ rằng bà chỉ thuật lại một câu chuyện vui thôi chứ tầm cỡ như bà chẳng thể bực mình mình vì một chuyện như thế. Trần Thủ Độ cho gọi người lính ấy lên hỏi chuyện. Sau khi nghe người lính thành thật thuật lại đầu đuôi, Trần Thủ Độ nói, ngươi chức vụ thấp mà biết giữ phép nước, ta còn trách gì ngươi được nữa. Bèn trọng thưởng cho người lính đó.

Làm lãnh đạo và làm phu nhân lãnh đạo nên đọc đi đọc lại câu chuyện này. Xin hết ạ.

HOÀNG HẢI VÂN