Chân dung một thần chết…

0
1412

Cái chết của người khác

Thầy giáo của tôi có thói quen, mỗi lần tôi và ông đi uống, ông sẽ đến bằng xe ôm và về nhà bằng taxi. Ông nói không muốn vợ con phải liên đới vì thú vui của mình.

Liên đới, với thầy, có nghĩa là vợ sẽ lo lắng không ngủ được khi nghĩ ông đang chạy xe máy trong cơn say về nhà. Liên đới có nghĩa là con thầy sẽ có tương lai bấp bênh nếu ông gây tai nạn cho ai đó khi lái xe về nhà. Liên đới – có nghĩa là tổn thương nhiều người khác ngoài sự kiểm soát của cơn say.

Một lần khi tôi còn rất bé, cha chạy xe máy về nhà rất muộn và đã xỉn, mẹ nói: “Nếu anh lái xe về nhà trong cơn say lần nữa, em sẽ không mở cửa.” – Đó là tối hậu thư. Và cha hiểu ông không được quyền làm như vậy sau khi đã say mèm. Tôi lớn lên và thường để ý, rất nhiều người, cả nam lẫn nữ, sẵn sàng leo lên xe máy, xe hơi chạy về nhà sau khi đã nhậu bốn năm tiếng đồng hồ chén chú chén anh với nhau.

Người đàn bà ngồi trong chiếc xe hơi tối qua tông qua 5 xe máy, làm chết 1 người ngay dưới bánh xe và những người vô tội khác đang dừng đèn đỏ. Bà đơn giản là đã xỉn, với nồng độ cồn 0,94 miligam/1 lít khí thở. Đó là con số rất xa so với mức quy định là 0,25miligam/lít khí thở, và 0,4 miligam/lít khí thở để bị thổi phạt trên đường. Bà chưa kịp bị thổi phạt đã kịp gây ra cái chết cho người khác.

Cô gái nằm dưới bánh xe không trở về nhà được nữa. Những chủ nhân xe máy đã vào bệnh viện. Họ dừng đèn đỏ, chờ đến lượt mình để di chuyển tiếp. Họ trở thành nạn nhân của một người đã vui vẻ quá nhiều sau một cuộc nhậu, và bất chấp sinh mạng của người khác khi trèo vào xe và nhấn ga trên đường phố Sài Gòn luôn đông đúc bất kể giờ nào.

Tôi không biết những người đã nhậu cùng bà đêm qua sẽ nghĩ gì. Tôi cũng không hiểu động cơ gì khiến bà – có đủ điều kiện để vứt xe lại bãi của quán nhậu và đón một chuyến taxi chừng trăm ngàn để trở về nhà. Bà có nghĩ về những gì sẽ xảy đến nếu bà đạp nhầm chân ga? Hay đơn giản là buồn ngủ quá thả vô-lăng ra? – Có lẽ những người đã đi nhậu và quá vui không còn đủ năng lực của lòng tự trọng để nghĩ về điều đó.

Xã hội của ta coi trọng những cuộc nhậu – tôi biết điều đó vì bản thân là người uống. Nhưng họ còn coi trọng một thứ khác hơn, đó là “ngầu” – dũng cảm leo lên xe, và vít ga lao đi dù đã bia rượu đầy người. Trong tiếng vỗ tay tán thưởng của chúng bạn, hay trong cuộc bàn luận khen tay lái lụa lắm – ngầu cả khi xỉn rồi.

Tôi thường nói với những cô bé mình quen “Em không bao giờ nên yêu một chàng trai đã xỉn ngắc ngư và đòi chở em về.” – Bởi đó là người đàn ông không đáng tin cậy, kẻ không thể bảo vệ được sự sống còn của chính bản thân và người bạn ngồi sau lưng họ. Kẻ đó không bao giờ xứng đáng với cuộc hẹn hò yêu đương hay tình cảm của em.

Đó là thể loại người không chút lòng tự trọng. Là người không nghĩ về sinh mạng của người khác. Những cái chết ngoài họ. Sự sống khổ sở sau bánh xe họ tông vào. Thứ đó, với người say xỉn lái xe, là thế giới không liên đới mà họ vì quá tàn nhẫn không thể nhận ra.

Họ chỉ xỉn. Và làm người khác tan vỡ cuộc sống.

KHẢI ĐƠN

Chân dung một thần chết!

Hằng ngày nếu chúng ta ra đường, hãy chịu khó quan sát và tránh xa những thần chết đang ngồi sau tay lái của xe bus, xe ben, xe contenner, và xe hơi các loại. Đặc biệt vào ban đêm, thần chết thường ngồi sau những chiếc xe có giá trị hàng tỷ đồng VN, miệng đầy bia rượu!

Nguyễn Thị Nga là một trong số những thần chết này. Một loại thần chết hợm hĩnh, kiêu căng, xuất thân từ một vùng quê nào đó phía Bắc, đến SG và gieo rắc kinh hoàng cho người dân lương thiện.

Theo báo chí mô tả, khi mụ xuống xe còn nồng mùi rượu, khi ngồi trong đồn công an, mụ vẫn liên tục nói: “Để em lo, em sẽ lo được hết!”. Mụ sẽ lo được gì khi vừa cướp đi một mạng sống thanh xuân và có khả năng là thêm nữa (đã có 2 người đang nguy kịch), hoặc họ sẽ tàn tật suốt đời, khi họ giữ đúng luật giao thông, dừng trước đèn đỏ!

Cũng có thể mụ Nga này nói đúng bởi từ một kẻ xuất thân không ra gì tận Ninh Bình, mụ đã thành chủ nhà hàng lớn tại quận 3 (có báo đăng là chủ ngân hàng, nhưng đã xóa, chắc nhầm người?), và trong thời gian lăn lóc từ bần hàn thành giàu có, mụ hiểu rõ sức mạnh của đồng tiền có thể mua chuộc tất cả tại chế độ này. Mụ sẽ “lo” trước hết cho cơ quan pháp luật một đống tiền, và dành một ít “lo” cho nạn nhân, tôi tin chắc trong đầu mụ ta nghĩ vậy!

Tôi kêu gọi cộng đồng mạng, anh em nhà báo và tất cả những ai còn có lương tri, hãy bám sát vụ này, hãy dùng áp lực đưa mụ ta ra tòa, trả giá cho tội ác mà mụ đã gieo!

NGUYỄN ĐÌNH BỔN

Trong vụ uống rượu say gây tai nạn đêm qua, một nạn nhân bị đa chấn thương, hôn mê, chuyển vào bệnh viện. Thật may, sáng nay anh hồi tỉnh. Câu đầu tiên anh hỏi là “vợ tôi đâu? Cô ấy sao rồi!”. Mọi người ở đấy mới biết, anh chở vợ đi cùng mình. Trong tất cả nạn nhân bị thương đưa vào viện, không có vợ anh. Vợ anh nằm ở một nơi khác, cô ấy được chuyển vào một phòng riêng biệt từ dưới bánh chiếc xe BMW. Anh đã nằng nặc phải được vào phòng ấy để nhìn vợ mình. Trong tích tắc chiếc xe lao tới, ai mà biết để nói lời vĩnh biệt.

2 nạn nhân ấy, có một cô con gái nhỏ. Như trên một tờ báo thông tin, người gây tai nạn trở về sau buổi sinh nhật con gái bà ấy. Trong buổi sinh nhật ấy, bà uống hơi quá, bà uống cạn cả một gia đình.

Vì vui người ta uống sạch một gia đình. Cách đây mấy hôm, vì buồn, một người đàn ông đã treo cả gia đình lên, treo cả chính anh và 2 đứa trẻ 4 và 6 tuổi. Những đứa trẻ chưa kịp sống, chưa kịp vui.

Dù tâm trạng thế nào, những gia đình cũng đã cạn kiệt. À không, vẫn còn cặn, cặn buồn. Thứ cặn sẽ bám riết đứa trẻ con của nạn nhân, bám riết lấy chúng ta, những người còn suy nghĩ!

THUAN VUONG TRAN

Một người đàn bà say rượu lái chiếc xe BMW đã gây ra cảnh tượng kinh hoàng ở Hàng Xanh: một người chết tại chỗ, nhiều người bị thương phải cấp cứu ở bệnh viện và hàng loạt chiếc xe bị nát bét nằm giữa lộ. Câu nói đầu tiên của bà ta khi rời khỏi xe là: “Em lo, em sẽ lo hết.” Bà nghĩ sẽ dùng tiền để mua mạng người và những người đang hấp hối, lối suy nghĩ của kẻ chỉ biết có tiền.

Nhìn chiếc xe của bà đang đi, áo quần của bà đang mặc, trang sức bà đang đeo và sau đó cư dân mạng tìm ra một cách nhanh chóng nhân thân của bà, cho thấy bà là người giàu, rất giàu. Bà tên là Nguyễn Thị Nga chủ nhân chuỗi nhà hàng hạng sang Âu Lạc đường Pasteur, Sài Gòn. Với chức vụ ấy, với tài sản ấy, chắc chắn bà có quan hệ mật thiết với anh Hai, anh Tư, anh Sáu nào đó cho nên từ khi xuống xe bà ta liên tục bấm máy nói chuyện điện thoại. Trong xã hội này, người như bà được gọi là giới thượng lưu, quý tộc.

Nhưng cách hành xử của bà còn thua loài thú vật. Loài vật khi thấy đồng loại của mình bị nạn, chúng vuốt ve, an ủi, ngậm ngùi, xót thương. Còn bà, khi gây ra tai nạn thảm khốc, trái tim vô cảm của bà chỉ nghĩ đến tiền, tìm cách liên lạc với các thế lực cầm quyền để hòng gỡ tội. Bà khốn nạn hơn loài vật. Nhìn tấm ảnh bà trâng tráo vắt chân bấm điện thoại một cách tỉnh táo sau khi giết người khiến người ra căm phẫn.

Bà vừa giết chết một mạng người và gây thương tích cho nhiều người khác đang hấp hối nhưng trái tim của bà không chút xót xa, lương tâm của bà không chút áy náy, bà có còn là con người không? Bà là loại trọc phú nhờ thời cuộc mà lên, bà nghĩ có tiền là sẽ giải quyết được tất cả. Bà là giới thượng lưu mới nên bà tin với mối quan hệ của mình sự vụ sẽ giải quyết dễ dàng.

Có thể tui không trách bà nhiều vì hành vi gây ra tai nạn, bà đã có tội với luật pháp điều khiển xe trong cơn say và lại mang guốc cao cả tấc để lái xe, luật pháp sẽ xét tội bà, tui không phải là toà án nên tui không làm chuyện ấy.

Nhưng tui căm phẫn cách ứng xử của bà sau khi khi gây ra tai nạn kinh hoàng. Đó là lối cư xử không có tình người, là hành vi của kẻ xem thường luật pháp, xem nhẹ tính mạng của con người.

Tui lên án và nguyền rủa bà vì những điều ấy. Đó cũng thường là hành vi của một lớp người tự cho mình là tinh hoa, quý tộc trong xã hội ngày nay.

21/10/2018
DO DUY NGOC