Cần điều tra rõ trắng đen…

0
113

Chuyên gia ngôn ngữ học lên tiếng về sách tiếng Việt…
Vụ sách giáo khoa của nhóm Cánh Diều…
Hội đồng thẩm định chỉ nhìn tổng thể sách như nhìn gái?
Lại nói chuyện sách giáo khoa của nhóm Cánh Diều…
Lý sự của 2 ông…
Ôi anh Nhạ! Hội đồng đã thẩm định rồi, còn thẩm định nữa lại nữa sao?…
Cá có mùi cháy rồi…
Bực mình…
Trả lời ẩu…
Người dân đang chờ quyết định của chính phủ…
Trò đánh thày có gì mà lạ?…
Ông Thuyết nói sảng…
Tôi, tiến sĩ, xin xuống học lớp một…
Cáo già…
Đừng đổ lỗi cho thể chế…
Bốn cái làn…

Đề nghị cơ quan An ninh văn hóa điều tra vụ sách lớp 1 của Cánh Diều!

Tôi đồ rằng sách giáo khoa lớp 1 Cánh Diều được “sản xuất” thế này:

– Một nhóm người (trong đó tất nhiên có ông Thuyết) đứng ra làm “cai”..

– Nhóm này được phân công soạn theo các nội dung đã được chuẩn bị kỹ.

– Nhưng những tác giả này họ không trực tiếp soạn, mà họ giao cho những người khác…

– Cuối cùng họ biên tập một cách cực kỳ cẩu thả, tắc trách và cả Hội đồng nghiệm thu cũng rất vô trách nhiệm, rất cẩu thả khi nghiệm thu.

Vì thế, đến bây giờ mới phát hiện ra cuốn sách sai quá nhiều… Và hoàn toàn là một cuốn sách giáo khoa nhảm nhí, dung tục, và không hề có tính giáo dục, tính nhân văn, không dạy được con trẻ điều gì tử tế.

Vì vậy, tôi rất mong cơ quan An ninh văn hóa vào cuộc, tổ chức điều tra:

Làm cho rõ trắng đen, những ai tham gia trực tiếp soạn sách này… Thiết nghĩ, việc điều tra này cực kỳ đơn giản. (Chỉ mất một buổi sáng là xong).

Và nhân đây, tôi đề nghị Bộ Giáo dục & Đào tạo công bố kinh phí soạn cuốn sách giáo khoa này (Nếu như họ đủ tự tin rằng họ… minh bạch)?

NGUYỄN NHƯ PHONG

***

KHÔNG CHỈ CÓ BỘ CÁNH DIỀU…

Sau khi dành hai ngày đọc hết tất cả các sách Tiếng Việt lớp 1, tôi thật sự xót xa và hoảng sợ. Con cháu chúng ta bị nhồi sọ từ những bước đầu đời, bị dạy dỗ những điều sai trái, những tư duy độc hại, phản giáo dục, phản văn minh.

Không chỉ Bộ Cánh Diều của Nhà xuất bản Đại học Sư phạm TP.HCM, sách của Nhà xuất bản Giáo dục – điển hình là Bộ sách “Vì sự bình đẳng và dân chủ trong giáo dục” – cũng đang tồn tại vô số lỗi sai và các thông điệp giáo dục độc hại.

Ví dụ:

– Lỗi dạy trẻ giải quyết vấn đề bằng đe doạ và bạo lực. Điển hình là câu chuyện Mèo con đi học. Vì mèo con không muốn đi học nên đã lấy lý do cái đuôi bị ốm. Thay vì tìm hiểu vì sao mèo con không muốn đi học, thay vì khích lệ, gợi mở về những điều mới mẻ, hấp dẫn ở lớp học để mèo có động lực đi học, thì bác cừu trong câu chuyện đã lập tức mang kéo đến doạ cắt đuôi mèo. 

– Làm giáo dục, lẽ ra phải dạy trẻ lấy yêu thương để cảm hoá sự xấu xa, thì họ dạy trẻ trả thù, dạy trẻ làm điều sai trái, dạy trẻ ăn miếng trả miếng. Đó là trang 35, bài Cò và Cáo. Cáo mời cò đến ăn tối, nhưng lại chỉ có cháo loãng đổ ra đĩa. Cáo ăn được còn cò thì không. Cò trả thù bằng cách mời cáo đến nhà ăn tối nhưng để thức ăn vào cái lọ cổ hẹp. Cò ăn được còn cáo thì không. Đây là thông điệp giáo dục tồi, làm hỏng nhận thức của trẻ, triệt tiêu lòng nhân, triệt tiêu sự bao dung, tha thứ.

– Bộ sách “Vì sự bình đẳng và dân chủ trong giáo dục” còn tệ hại ở chỗ áp đặt tư duy, đào tạo ra những con người khuôn mẫu, những “con gà công nghiệp”. Bài “Tô màu cho đúng” dạy trẻ bầu trời phải xanh lơ, biển phải xanh thẫm, tán cây phải xanh lá… Tại sao biển không thể có biển màu xanh ngọc? Tại sao lá phải xanh mà không vàng, không tím, không đỏ? Tại sao phải xanh lơ mà không là màu xám trời mưa, không loang lổ màu đỏ trời chiều?

Thông điệp giáo dục đúng – sai kiểu này sẽ gò bó trẻ, ép trẻ phải nhìn, phải cảm nhận và suy nghĩ theo người khác, triệt tiêu trí tưởng tượng của trẻ, triệt tiêu sự sáng tạo của trẻ. Hậu quả là một xã hội ăn theo nói leo, kém phát minh, nghèo sáng tạo.

– Bộ sách vướng lỗi chính trị. Bài “Vì sao”, có nội dung da đen không đẹp. Tại sao da đen lại không đẹp? Tại sao lại phân biệt đẹp xấu qua màu da? Cách định hình tư duy như vậy rất dễ dẫn đến tình trạng phân biệt chủng tộc, màu da, đi ngược lại với những giá trị văn minh, tiến bộ.

– Bộ sách này cũng dính lỗi dùng từ em chả, mẹ chả, cô chả, bà chả… nhiều câu chuyện nhạt nhẽo, vô vị, nhiều từ vô nghĩa.

– Bộ sách còn dính lỗi dạy trẻ chê cười bạn bè nếu bạn kém hơn mình, thay vì tìm hiểu vấn đề của bạn, động viên bạn cố gắng.

– Thay vì dạy trẻ về sự lắng nghe, yêu thương, chia sẻ, nhân văn, nhân ái, thay vì bồi đắp tâm hồn trẻ, lại đề cao sự nhanh trí, thông minh, mưu mẹo, thủ đoạn và thậm chí là dối trá.

– Bộ sách quá thiếu vắng lời cảm ơn, xin lỗi. Trong khi đây là chuẩn mực giao tiếp cơ bản của con người văn minh. Câu chuyện “Chớ để mẹ lo”, trong đó thằn lăn nhí không nghe lời mẹ ở nhà giữ nhà, tự ý đi chơi, bị trượt ngã, mẹ phải đỡ dậy nhưng lại không biết nói cảm ơn và xin lỗi mẹ. Bài “Giữ ấm”, bé bị cảm lạnh, cả ông, bố, mẹ đều ân cần chăm sóc. Bé khỏi bệnh nhưng sách không dạy bé nói cảm ơn. Bài “Bênh vực bạn”, ễnh ương bị cò bắt nạt, ếch bênh vực, nhưng ễnh ương không cảm ơn ếch.

Còn vô số lỗi sai nghiêm trọng khác về tư duy giáo dục mà tôi không đủ thời gian để liệt kê hết. Tôi thật sự không hiểu tại sao người ta có thể làm giáo dục một cách cẩu thả đến thế? Và tôi cũng không biết, họ còn muốn phải thêm bao nhiêu thế hệ người Việt bị nhồi sọ và mặc đồng phục tư duy?

Nhà xuất bản Giáo dục thuộc Bộ Giáo dục và Đào tạo. Liệu Bộ Giáo dục có đọc sách trước khi nhét nó vào cặp học trò và nhồi vào đầu con trẻ hay không?

BẠCH HOÀN