Câm nín và đối thoại

0
543

CC72359C-97DD-4B67-9595-31F415E448FF_w640_r1_s_cx0_cy4_cw0

(Chuyện nghe được ở quán cà phê Đu đủ xanh)

– Này, mấy ông làm báo cái kiểu con c…gi thế?

– Thế ông muốn hỏi cái con c…gi?

– Tại sao cái vụ cá chết người ta biểu tình rầm trời ở cả hai đầu đất nước mà tôi thấy báo chí mấy ông đéo đăng lấy 1 dòng?…

– À, thì đéo đăng lấy 1 dòng chứ sao!

– Mấy ông điếc à, hay mù?

– Không điếc, cũng không mù mà là không được phép đăng

– Mấy ông không thấy nhục khi bán báo à

– Thấy chứ. Nhục cũng có mà không nhục cũng có

– Lại ăn nói lòng vòng đéo hiểu cái con c… gì?

– Nhục là vì chúng tôi lỡ bước chân vào cái nghề này nên phải chịu… nhục. Còn không nhục là vì chúng tôi đã cố gắng đăng nhưng cái kiểu làm báo xứ Việt ta là thế, họ đéo muốn anh đăng thì anh đéo được đăng, hiểu chưa, đồ ngu?

– Vậy chẳng lẽ mấy ông cứ im lặng chịu nhục ngày này sang ngày khác à?

– Bọn trẻ thì phải cắn răng tiếp tục chịu… nhục , bọn già thì mong đến ngày về hưu để hết …nhục. Vậy thôi!

– Vậy thôi? Buồn nhỉ?

-Ừ, buồn lắm. Bỏ nghề thì không đành vì đeo đẳng nó nhiều năm, nó thành máu rồi. Mà bỏ nghề thì biết làm gì? Chẳng lẽ đi bán bánh canh như thằng Đủ? Thôi thì tìm đọc “Để gió cuốn đi” của Ái Vân cho đỡ buồn vậy!

NGỌC VINH