Cái tát thứ 231…

0
596

DỐI TRÁ SINH TỘI ÁC

Ngay từ mười mấy năm trước, khi Bộ trưởng Nguyễn Thiện Nhân hô khẩu hiệu “Nói không với bệnh thành tích”, tôi đã bảo càng hô to bệnh càng nặng.

Sự thực, không có “bệnh thành tích” nào cả mà là bệnh dối trá. Dối trá đã thành hệ thống. Trên “nói không” nhưng lại khen thưởng thành tích, tức cổ vũ sự dối trá, trong khi ở nơi nào để xảy ra một sự cố gây dư luận xấu là lập tức cắt thi đua khen thưởng.

Hầu như không có bản báo cáo thành tích nào trung thực, vì tốt khoe xấu che để được khen thưởng.

Áp lực của thứ “bệnh thành tích” đó đã đè lên giáo viên với tất cả sự căng thẳng và biến nhà trường thành nhà tù, mà lại là nhà tù man rợ thời trung cổ.

Tôi tin không có trường sư phạm nào dạy giáo viên tra tấn học sinh. Nhưng vì sao tại các trường học liên tục xảy ra bạo hành, từ mầm non cho đến trung học phổ thông? Thủ phạm bạo hành lại là những nhà giáo được đào tạo bài bản đủ các loại giáo trình sư phạm.

Chuyện cô giáo mầm non bạo hành trẻ em thì không cần nói thêm. Nó vẫn tiếp tục diễn ra, dù không ít sự vụ đã bị xử lý hình sự, kể cả xử lưu động để răn đe.

Gần đây, bạo hành leo thang đến cấp tiểu học rồi trung học cơ sở và trung học phổ thông. Vụ cô giáo bắt học sinh quỳ, uống nước giẻ lau, kể cả bạo hành tinh thần như chì chiết, mắng nhiếc, hạ nhục… đều là sản phẩm của “bệnh thành tích”. Để đạt được thành tích và tránh bị trừ thi đua, chỉ còn cách bạo hành trẻ em, biến trẻ em thành tù nhân răm rắp tuân lệnh cai ngục.

Những sự vụ người ta nhìn thấy qua phản ánh của báo chí chỉ là một phần bé nhỏ của cả một hệ thống khổng lồ.

Nhiều sự vụ bị giấu diếm… vì sợ ảnh hưởng đến uy tín và thành tích… của lãnh đạo.

Vụ cô giáo tổ chức tát tập thể dẫn đến hậu quả một học sinh lớp 6 ăn 231 cái tát phải nhập viện chưa là gì so với nhiều sự vụ còn âm thầm trong bóng tối.

Mấy hôm nay tôi ngồi đâu cũng nghe dư luận ầm ĩ vụ một cô giáo bắt ép học sinh đi học thêm, đánh đập, chửi bới, hạ nhục tại lớp đến mức một học sinh nhảy lầu tự tử và để lại bức thư tuyệt mệnh đòi bố mẹ phải trả thù. Sự việc nghiêm trọng đến mức học sinh bị gãy tay gãy chân phải điều trị cả tháng nay nhưng chưa báo nào viết. Các cấp lãnh đạo cố tình ém nhẹm vì thành tích và vô tình trở thành kẻ nuôi dưỡng cái ác.

Mà không nuôi dưỡng sao được khi thủ phạm biến nhà trường thành nhà tù trước hết phải là mấy tên lãnh đạo đồ tể đó. Những tên đồ tể quản lý giáo dục này đặt ra hàng loạt những quy định khắt khe hơn cả nhà tù trung cổ. Bênh cạnh quy định đồng phục từ áo quần, giày dép đến cái logo trên áo, trên sách vở… còn có hàng loạt các điều cấm ngặt nghèo hơn cả trại tù: cấm đi dép lê, cấm son môi, cấm sơn móng chân móng tay, cấm nhuộm tóc…

Nhiều thằng hiệu trưởng mọi rợ đến mức cấm học sinh ăn sáng ngoài đường để dồn vào căn tin do người nhà nó bán. Mặc dù Bộ đã cấm dạy thêm, nhưng gần như trường nào cũng tổ chức dạy thêm và xem học thêm như là một chỉ tiêu thi đua để ép buộc học sinh học đông học đủ để thu tiền.

Nhiều quy định vừa ngu vừa ác. Không ít trường mầm non quy định không được để trẻ em khóc quá 10 phút, cuối tháng phải tăng cân, buộc giáo viên phải bóp cổ bóp họng cho trẻ khỏi khóc, trẻ mửa ra bắt phải ăn lại cho đủ khẩu phần. Thông tư 30 rồi Thông tư 22 quy định đánh giá học sinh đạt 42 phẩm chất và 42 năng lực, đánh giá hoạt động học tập ở trường lẫn ở nhà, buộc giáo viên phải huấn luyện trẻ em làm mật thám, chỉ điểm để theo dõi lẫn nhau.

Các trường trung học cơ sở, trung học phổ thông thì quy định ngặt nghèo chuyện tóc tai, ăn mặc, dép guốc, đến mức mưa gió cũng buộc phải mặc áo dài, nhiều nữ sinh bị ướt phô cả thân thể trước mắt bạn bè hoặc có trường hợp tai nạn vì tà áo quấn vào xe đạp.

Cách quản lý của những tên đồ tể mang danh giáo dục này là tạo ra một đội ngũ chó săn mang danh giám thị, sao đỏ, cờ đỏ, đoàn thanh niên chuyên săn lùng học sinh vi phạm để ghi tên và phạt. Bọn này có quyền hành to đến mức bêu danh giáo viên trước trụ cờ khi giáo viên để học sinh lớp mình chủ nhiệm vi phạm. Chúng hành động như những tên mật vụ, chỉ điểm theo dõi từ giáo viên đến học sinh, sơ suất trễ một vài phút hay đeo bảng tên không ngay ngắn cũng không qua được mắt của chúng.

Chúng đánh hơi, lùng sục từ ngoài sân vào trong tận phòng học để sờ ngực, lột áo, lột tất học sinh kiểm tra đeo bảng tên có đúng không, có xăm trổ hay sơn móng chân không. Có trường còn dám cho đoàn thanh niên làm nhiệm vụ của công an giao thông rượt đuổi theo những học sinh đến trường bằng xe máy bất chấp tai nạn. Một môi trường sư phạm mà cả giáo viên lẫn học sinh lúc nào cũng nơm nớp lo sợ như đàn chuột trong mắt những con cú vọ, nhưng những tên hiệu trưởng đồ tể lại xem đó là mẫu mực.

Trường nào càng yếu kém càng chạy đua thành tích, lấy hình thức màu mè để che đậy chất lượng kém cỏi. Giáo viên và học sinh trở thành nạn nhân, nhưng khi xảy ra sự cố, chỉ có giáo viên bị trừng phạt để rửa mặt lãnh đạo.

Áp lực chạy theo thành tích làm cho nhiều giáo viên căng thẳng và có dấu hiệu tâm thần dẫn đến gia tăng bạo lực.

Việc giáo viên bạo hành học sinh mới chỉ bộc lộ cái ác một phần.

Kẻ thủ ác đằng sau phải là mấy tên hiệu trưởng và đám lãnh đạo đồ tể mang danh giáo dục. Theo tôi, muốn thực tâm diệt tận gốc cái ác, hoặc xóa hẳn cái sự khen thưởng – xử phạt vô tội vạ hoặc chỉ khen thưởng sự trung thực, dù là thành tích thấp nhất.

Đặc biệt, mỗi khi xảy ra sự vụ nên trừng phạt những tên đồ tể này. Và cũng phải đặt câu hỏi: ai đã tạo ra nhà trường như nhà tù để những tên cai ngục mang bản chất đồ tể này có đất lộng hành?

CHU MỘNG LONG

CÁI TÁT THỨ 231

Đây là Nguyễn Thị Thu Thủy – ác quỷ đội lốt giáo viên trường THCS Duy Ninh- Quảng Bình. Kẻ đã bắt 23 học sinh tát vào mặt bạn cùng lớp vì lỗi nói tục, cô ra lệnh mỗi em phải tát đủ 10 cái, bạn nào tát nhẹ hoặc tát thiếu sẽ bị nạn nhân tát lại gấp đôi.

Đau lòng hơn cả là trong đó có con cậu của nạn nhân, mặc dù không muốn tát anh họ của mình nhưng vì sợ cô giáo phạt ngược nên phải vừa khóc vừa tát.

Khi bạn cuối cùng tát xong, vì quá uất ức nên nạn nhân có chửi đổng một câu, lập tức ác quỷ xông vào tát thêm một cái nữa , cái tát này đủ lực để nạn nhân phải đi cấp cứu và làm cho cả nước phải bàng hoàng.

Cái tát thứ 231 ngoài việc trúng mặt nạn nhân ra còn trúng vào giữa bộ mặt thối nát của ngành giáo dục nước nhà, nó làm cho mọi người phải giật mình, bàng hoàng tự hỏi xem nghề của mình có đáng được ví như là “nghề cao quý nhất trong những nghề cao quý” hay không khi mà còn có những kẻ dùng bạo lực một cách tàn nhẫn trong học đường – nơi được coi là ươm mầm cho đất nước!

Chỉ vì áp lực về thành tích để đạt trường chuẩn quốc gia mà “cô giáo” kia đã hành xử theo kiểu man di mọi rợ khi học sinh của mình chưa ngoan, “cô” ta đã quên đi rằng : thành tích tốt nhất chính là những điều tốt đẹp để lại trong mỗi học trò.

Thử hỏi nếu đem kiểu “dạy dỗ” như “cô giáo” kia để đạt được thành tích thì có xứng đáng với danh hiệu đó hay không?

Điều đáng nói nữa đó là sau khi sự việc xảy ra, nhà trường và chính quyền địa phương có đến gia đình nạn nhân để thăm hỏi nhưng chủ yếu là thuyết phục gia đình không làm to chuyện vì trường sắp đạt trường chuẩn quốc gia.
Ác quỷ cũng đã đến nhà nạn nhân đưa 10 triệu đồng và xin tha thứ nhưng gia đình đã trả lại ( mặc dù họ rất nghèo). 10 triệu đồng đối với họ là một số tiền rất lớn nhưng không vì thế mà họ cầm lấy để cho cái ác, cái xấu được che đậy – Trân quý gia đình biết nhường nào!

Nhân danh những người yêu công lý, tôi mong muốn mọi người hãy cực lực lên án hành động phi giáo dục của “cô giáo” Nguyễn Thị Thu Thủy, chúng ta hãy cùng với gia đình yêu cầu các cơ quan chức năng phải xử lý nghiêm vụ này để trả lại sự tôn nghiêm cho ngành giáo dục, để các em đến trường bằng sự hứng khởi thay vì sợ hãi, để cha mẹ các em yên lòng khi giao phó con mình cho nhà trường.

Hãy chia sẻ thông điệp này, mỗi lượt chia sẻ sẽ là một lá đơn tố cáo gửi đến cơ quan chức năng.

Hãy chia sẻ thông điệp này để bảo vệ con em các bạn, vì nếu bỏ qua vụ này thì biết đâu một ngày nào đó con em của các bạn cũng sẽ bị 231 cái tát, thậm chí là còn tồi tệ hơn thế!

TIN TRIỆU HỒI

231 CÁI TÁT: HỆ QUẢ TẤT YẾU CỦA NỀN GIÁO DỤC LÒNG THÙ HẬN.

Mọi người cứ đổ thừa cô giáo ra lệnh cho cả lớp tát một học sinh lớp 6 là vì bệnh thành tích, cũng như hiệu trưởng trường này xin báo chí đừng đăng vì trường sắp đạt chuẩn quần què gì đó. Nhưng tôi cho 231 cai tát, mà kết thúc bằng cái tát dứt điểm của cô giáo – đã ra lệnh cho các học sinh tát đồng môn mình, là hệ quả tất yếu của nền giáo dục lòng hận thù dưới mái trường XHCN.

Khác với nền giáo dục khai phóng (liberal education) của miền Nam nhằm đào tạo ra con người tự do suy nghĩ, thì nền giáo dục XHCN miền Bắc đào tao ra con người không suy nghĩ độc lập và căm thù giai cấp địa chủ, tư bản, căm thù miền Nam tự do. Nhà thơ Tố Hữu từng làm trưởng ban tuyên giáo TƯ, (tức Ban suy nghĩ giùm cho toàn dân) đã ra lệnh cho toàn giới lý luận và sáng tác văn nghệ ở miền Bắc phải loại bỏ tình nhân loại, bác bỏ chủ nghiã nhân đạo (humanisme) cả về lý luận lẫn thực tiễn. Ông gieo lòng thù hận địa chủ, phú nông bằng những câu thơ sặc máu:

Giết, giết nữa, bàn tay không phút nghỉ,
Cho ruộng đồng lúa tốt, thuế mau xong, 
Cho đảng bền lâu, cùng rập bước chung lòng,
Thờ Mao Chủ tịch, thờ Sít-ta-lin bất diệt.

MAI BÁ KIẾM

 

N nhập viện sau khi nhận án phạt 231 bạt tai

Tôi vẫn thường tự hỏi mình, nếu chỉ được daỵ con một điều, tôi sẽ chọn điều gì?

Trung thực ư ? Không. Trung thực không phải số 1, dù tôi luôn nhắc nhở con rằng lòng tin là một trong những tài sản quý giá nhất mà con người phải vun đắp từng ngày, tôi cũng thường nói với con điều gì mẹ cũng có thể chịu đựng được nên con tuyệt đối không được nói dối.Mẹ luôn cần biết sự thật để có thể giúp con khi cần.

Trách nhiệm ư? Tôi tin tưởng và giao cho con giúp mình rất nhiều việc từ bé để thể hiện trách nhiệm với gia đình, tôi kệ con loay hoay với những khó khăn của con để rèn luyện trách nhiệm với bản thân, tôi hướng dẫn con tham gia hoạt động cộng đồng để ý thức trách nhiệm với xã hội, nhưng trách nhiệm chắc chắn không phải là điều quan trọng nhất.

Yêu thương ư? Yêu thương là món quà chúng ta may mắn được nhận từ tạo hoá, hình ảnh đứa bé lọt lòng mẹ nép vào ngực mẹ với ánh mắt trong veo không chỉ là bằng chứng của việc yêu thương là bẩm sinh mà còn có khả năng đặc biệt là mời gọi lên tất cả những thương yêu còn đang được/ bị chôn dấu trong những người làm cha mẹ, con dậy chúng ta cách thương yêu một ai đó hết lòng, vô điều kiện và không bao giờ cạn kiệt dù có thể đau đớn, tổn thương

Vậy nên, nếu chỉ được chọn một, tôi sẽ chọn rèn cho con bản lĩnh để nhận diện được đúng sai phải trái theo từng cấp độ nhận thức của con rồi từ đó có hành động bảo vệ điều phải chống lại điều trái.

Để con biết đúng sai, tôi cho con thấy là mẹ cũng có thể sai, mẹ sẵn sàng nhưng không dễ dàng nhận lỗi trước con, chấp nhận con phản biện, lắng nghe để con có thể tranh biện, từ đó hiểu cách con tư duy và nhìn nhận cuộc sống và từ từ điều chỉnh những suy nghĩ chưa phù hợp.

Để con biết đúng sai, tôi dùng trăm ngàn tình huống diễn ra với tất cả mọi người xung quanh gia đình tôi, từ chuyện của bạn, chuyện của thầy cô, chuyện trên báo, chuyện hàng xóm, tôi luôn hỏi con để biết góc nhìn của con, nhận định của con, và thử hỏi con về những hành động cần thiết nếu con rơi vào tình huống đó. Việc này không giống như bài học mà chúng tôi trò chuyện như một trò chơi.

Để con biết đúng sai, tôi thường xuyên ghi nhận những nỗ lực khi con làm điều đúng nhỏ nhất, phần thưởng chỉ là những nụ hôn, những chiếc ôm và lời cảm ơn rằng con đã nghĩ đúng, mẹ rất yên tâm về con. Còn cái sai (nếu có) tôi không phạt, tôi cho con thời gian và không gian để hình dung về hậu qủa và đặt cho con một vài câu hỏi “nếu thì” để con nhận ra mức độ nghiêm trọng của hậu quả “trong tình huống tệ nhất”

Đọc bài báo hôm nay, khi nghĩ về 23 đứa trẻ bị bắt buộc phải đánh bạn 10 cái tát thật đau theo lời cô giáo, tôi nghĩ đến con mình, tôi nghĩ nếu cháu bị đặt vào tình huống đó, cháu sẽ nghĩ và làm gì?

Trong nhận xét của các cô giáo về con, điều đầu tiên tôi đọc không bao giờ là điểm số, mà là thái độ của các con trong việc ứng xử với các bạn, với thầy co điều đó, đối với tôi còn quan trọng hơn là thái độ đối với việc học tập. Học có thể lười, nhưng bạn thì phải thương mến và giúp đỡ.

Nếu được khuyên con tình huống này,dù bọn trẻ chẳng bao giờ cho phép tôi can thiệp vào việc của chúng.

Tôi chỉ mong các con có thể cùng nhau ôm lấy bạn, tôi không chắc con tôi có đủ bản lĩnh để là người nói lên tiếng nói ngăn chặn cô giáo về hành vi này, tôi không chắc con tôi có đủ bản lĩnh để lên gặp giám hiệu cùng các bạn tố cáo hành vi này không. Nhưng có điềuchúng ta phải làm tất cả để chắc chắn là con không phạm phải: Đánh bạn bởi áp lực của cô giáo.

Bởi việc này không chỉ là reo mầm ác lên một đứa trẻ thiện lương, khuyến khích hành vi bạo lực trong những đứa trẻ thiếu uốn nắn, mà tệ hơn, có thể tạo ra thói hèn yếu, chỉ biết cúi đầu sống trong sợ hãi và sẵn sàng làm điều sai trái để yên thân.

DO THUY DUONG

ĐIỀU DUY NHẤT CẦN HỌC

“Năm mình còn nhỏ, đi học, có một giáo viên đã để lại vết hằn trong lòng mình, vĩnh viễn, ngay cả khi mình đã đủ lớn để biết giáo viên ấy cũng là mong muốn điều tốt cho mình và bạn bè. Giáo viên ấy thường phạt đòn chúng tôi vào mỗi cuối tuần, những đứa trẻ 14, 15 tuổi bị nằm trên bục giảng, bất chấp cả nữ sinh mặc váy mà dụng roi gia hình.

Tôi chấp nhận bị 1 lần đòn, rồi không chịu được nữa, tôi từ chối học và chịu tác động của giáo viên ấy. Câu chuyện chính, để tôi bày tỏ thái độ quyết liệt là khi giáo viên bắt phạt chúng tôi bằng cách cho chúng tôi tự tát nhau, nếu tát nhẹ phải tát lại gấp đôi, và cho chúng tôi tự tát chính mình và cũng không được tát nhẹ. Tôi thấy cảnh bạn gái, vừa khóc vừa tát nhau thật lực, nỗi đau và ức làm tăng lực giáng cánh tay vào mặt bạn mình. Tôi thấy anh bạn mình đã tự tát mình đến chảy máu miệng, trong cái nghiến răng. Trong tôi lúc đó, đã lờ mờ nhìn thấy rằng đó không phải là hình phạt học sinh, đó là trò của các trại tập trung, thứ hình phạt phá vỡ tất cả tính tự trọng, dìm nhân cách xuống bùn, đập nát tất cả sự bảo toàn của một cá nhân, tiêu diệt sự gắn kết và để lại một nỗi ân hận không thể nguôi, thứ ân hận có thể biến đổi cả một nhân tính, một cuộc đời. Nhưng dù sao, ngày ấy, tôi chỉ cần đi ra khỏi lớp học, tôi tự chặt đứt mình và mối liên kết với môn học đó để bảo toàn bản thân.

Tôi nhớ lại cú tát bật máu của bạn tôi năm ấy, tôi đã ân hận vì không đứng lên hét “mày đừng làm như vậy nữa, không ai có quyền bắt mày làm như vậy!”, nỗi ân hận theo tôi đến giờ, dù bạn tôi có thể đã quên, đã đi qua bằng sự vô tâm hay trải đời hơn. Những người bạn của tôi tát nhau năm ấy, đến giờ nhắc lại, vẫn vô thức đưa bàn tay lên má mình, vết thương nằm sâu trong ấy, không một thứ dầu tan máu bầm nào xóa nổi”.

Đây là một đoạn trong bài viết cũ của tôi, câu chuyện cứ dăm tháng lại thành thời sự, và lại thêm những đứa trẻ phải chịu lại vết thương ấy. Vết thương khắc vào đứa trẻ bởi quan niệm giáo dục xuẩn động.

Giá mà ai cũng nghĩ rằng điều duy nhất một đứa trẻ cần học là nó là một cá thể – con người. Nó cần sống đúng với điều mà nó là, và nó cần để mọi người tôn trọng điều ấy. Trẻ có thể từ chối tham gia vào tất cả sự xúc phạm đến con người. Không ai có quyền xâm phạm đến tư cách ấy của trẻ, dù đó là người đại diện cho quyền lực của giai đoạn nhỏ như giáo viên, hay các đại diện lớn hơn khi ta đã là công dân đủ trách nhiệm.

THUAN VUONG TRAN