Buồn cùng Đặng Lê Nguyên Vũ…

0
923

Gã một thời quen thân với gia đình Đặng Lê Nguyên Vũ và Lê Hoàng Diệp Thảo. Nhìn cảnh cặp đôi này ra toà, gã không khỏi buồn.

Rất buồn.

Gã không định viết gì về cuộc chia tay này vì quan niệm đó là việc riêng của một gia đình.

Nhưng đọc quá nhiều thông tin trái ngược nhau về cuộc chia tay này, gã thấy mình không thể im lặng.

Gã từng rất gắn bó với Vũ không phải vì Vũ là một ông chủ giàu có, chịu chơi mà vì gã nhận thấy khát vọng và mục đích sống của Vũ rất khác với các doanh nhân khác.

Khác chỗ nào?

Và cái khác chỗ nào ấy chính là nguyên do đổ bể một gia đình, nguyên do đổ bể mối quan hệ Vũ – Thảo.

Thảo cũng như nhiều doanh nhân lương thiện có mục đích kinh doanh để làm giàu cho mình và gia đình mình, đồng thời đóng góp nhiều thuế để làm giàu đất nước và chăm đời sống công nhân, thỉnh thoảng làm từ thiện.

Rất tốt. Và đó là lẽ thông thường.

Nhưng Vũ hoàn toàn có quan niệm khác.

Với Vũ, Vũ tự đặt sứ mệnh doanh nhân của mình còn phải là nhà dẫn dắt tư tưởng, lối sống, tình thần cộng đồng không chỉ tầm quốc gia mà còn tầm nhân loại.

Vũ xây dựng Trung Nguyên theo định hướng đó.

Chính vì vậy Vũ đẩy cafe từ đơn thuần loại nước uống thành sản phẩm Khơi nguồn Sáng tạo ngay từ khi thành lập Trung Nguyên lúc 25 tuổi.

Chính vì vậy bao nguồn lực tài chính Vũ đổ cho khát vọng xây dựng Triết lý Cafe, Tinh thần Cafe khi Vũ nhận biết sự ra đời và phát triển của cafe là động lực cho sáng tạo văn minh nhân loại.

Các nước tiêu thụ cafe hàng đầu thế giới đều là các nước văn minh nhất thế giới. Vì cafe kích thích não bộ thêm năng lượng sáng tạo, cafe kích thích sự tỉnh thức để nhập tri thức, cafe tạo diễn đàn để con người chia sẻ và tranh luận.

Nếu ai tìm đọc những gì Vũ bỏ ra hàng chục năm viết về Triết lý Cafe và Tinh thần Cafe này sẽ dễ dàng nhận ra cái tâm, cái trí của Vũ.

Vũ xây dựng Trung Nguyên để thực hiện Triết lý và Tinh thần Cafe và sau này đẩy lên thành Cafe Đạo rất khác với việc mà doanh nhân như Thảo muốn xây dựng Trung Nguyên.

Vũ xây dựng Trung Nguyên còn để thực thi sứ mệnh công dân của mình khi từng bước bỏ lợi nhuận hàng nghìn tỷ cho việc xây dựng Thủ phủ Cafe nơi hội tụ hàng trăm triệu tín đồ đam mê cafe trên thế giới, cho việc hoàn thành Bảo tàng cafe lớn nhất thế giới, cho việc vận động tuổi trẻ của đất nước tiếp cận những cuốn sách đổi đời mà nhân loại đã đúc kết.

Vũ xây dựng Trung Nguyên để tạo nên các diễn đàn cho trí thức và tuổi trẻ nước nhà tranh luận Việt Nam nhỏ hay không nhỏ và làm thế nào để có VN hùng cường.

Vũ xây dựng Trung Nguyên để in ra hàng triệu cuốn sách trí tuệ của nhân loại phát không cho sinh viên, học sinh và cả những người lính để họ học hỏi công thức đổi đời.

Vũ xây dựng Trung Nguyên để thường xuyên hội tụ các tri thức lớn của nhân loại cùng VN trao đổi tìm ra đường lối phát triển kinh tế, xã hội cho đất nước.

Những bản đóng góp ấy đã được Vũ gửi tận tay các nhà quản trị đất nước.

Một Trung Nguyên như thế không còn là một công ty với tài sản đơn thuần để chia cho một cuộc ly hôn theo lý thông thường nữa.

Mâu thuẫn lớn nhất dẫn đến cuộc chia tay này chính là mục đích xây dựng Trung Nguyên khác nhau. Và Vũ không thể khoan nhượng để mất Trung Nguyên cũng như để mất quyền kiểm soát Trung Nguyên chính là vì vậy.

Nếu Vũ để cho 4 con của mình mỗi người 5% cổ phần thì Thảo sẽ nắm 20% cổ phần của các con cùng 30% cổ phần của mình thành 50% cổ phần Trung Nguyên thì Vũ không thể toàn quyền đưa Trung Nguyên theo ý nguyện mà bao năm trời Vũ đeo đuổi, sống chết vì nó.

Vũ chọn chi cho Thảo 10 tỷ/năm để lo cho các con là vì vậy.

Vũ không chấp nhận chia tài sản 50 – 50 mà giành phần 70 là Vũ muốn sử dụng đồng tiền do mình làm nên vào mục đích mà mình đeo đuổi khi xây dựng Trung Nguyên. Theo Vũ đó là việc có ích hơn. Và đó là lý do Vũ nhiều lần nói tại toà: Tiền để làm gì?

Gã không muốn đụng đến việc riêng của gia đình Vũ mặc dù gã đã nhiều lần chứng kiến tình yêu của Vũ đối với các con thế nào và tình cảm của Vũ đối với Thảo ra sao.

Gã biết rằng Vũ đã đau đớn đến mức nào khi phải chứng kiến thảm cảnh gia đình. Vũ giấu đằng sau sự cương nghị, lì lợm là một tấm lòng dễ bị tổn thương.

Một lần Vũ nhờ gã đưa một số tiền không nhỏ gửi cho một trí thức yêu nước sống trong sạch khi biết tin ông bị ung thư phải tốn nhiều tiền điều trị. Một lần Vũ cũng nhờ gã gửi một nhà thơ nổi tiếng một số tiền không nhỏ khi biết tin nhà thơ ấy bị mổ tim. Và nhiều lần khác nữa đối với nhiều trí thức tên tuổi. Tất cả những lần ấy Vũ đều dặn gã không được nói tên Vũ.

Gã kể những sự thật này để muốn minh chứng Vũ không hề là một người bạc tình, bạc nghĩa, vô tâm.

Càng nhắc những điều này, gã càng buồn.

Thôi, chỉ thế thôi, nói ra, gã thêm chút thanh thản.

Giời ạ, buồn của người khác lại vơ thành buồn của mình, chao ơi cái chuyện thế gian!

LƯU TRỌNG VĂN

BÀI HỌC CHO DOANH NHÂN

Vụ ly hôn ngàn tỷ của Đặng Lê Nguyên Vũ nhận được sự quan tâm đến kỳ lạ. Vụ cháu bán gà bị quên phứt mất rồi. Thế mới thấy người Việt mình tò mò đời tư khủng khiếp. Bàn luận cứ như thể ở gầm giường nhà người ta ấy. Sợ thật.

Mình không thích bàn luận việc này. Chỉ kể mấy câu chuyện vui vui.

Một anh bạn khá thân, có công ty con con làm điện nước. Vù cái thành cty khá lớn, doanh thu gần ngàn tỷ/năm. Toàn làm đối tác cho các dự án lớn. Vài trăm nhân viên.

Anh bảo vợ nghỉ việc ở cty bảo hiểm lương 20 triệu, về làm văn phòng công ty nhà.

Vợ về, từ nhân viên văn phòng, đòi làm thủ quỹ. Từ đó, vợ quyết hết luôn cả tuyển nhân sự, trả lương. Em nào xinh xắn, mắt ướt, môi dày, đít cong đuổi hết. Chồng đòi tuyển trợ lý, nàng bảo “em làm trợ lý cho, không cần tuyển”.

Công ty thì hiện vẫn thế, nhưng vợ chồng lục đục, cãi nhau suốt. Trước cãi vã suốt chuyện ở nhà, giờ lại cãi nhau cả chuyện cty.

Vợ không những làm cái gì mà còn giữ hết tài khoản, còn định hướng luôn hoạt động doanh nghiệp. Anh bạn về hình thức là giám đốc, nhưng thực quyền thì dưới trướng mẫu hậu.

Phì phèo điếu cigar, anh bảo: “Ngu nhất là thằng đưa vợ về cty làm việc. Ngu nhì là thằng khởi nghiệp cùng vợ…”.

Anh bạn đang tính lập cty khác, giao luôn cty đó cho vợ, cho nó phá sản dần. Quá trình sửa sai đầy đau thương nước mắt.

Nhắc lại chuyện vợ chồng cùng khởi nghiệp, lại nhớ đến chuyện ba ông bạn. À mà thôi, vợ chồng Đặng Lê Nguyên Vũ y hệt thế, chả kể nữa.

Giới làm báo đều biết đến một đại gia, từng làm về truyền hình. Anh này làm ăn kiếm tiền thì ngàn tỷ. Anh ta ung dung một vài năm tuyển thêm một vợ chính danh. Giờ cỡ 7-8 vợ gì đấy. Giỗ chạp, có việc chị em tíu cả tít lên.

Ở dưới Quảng Ninh cũng có anh đại gia, cũng cưới đàng hoàng 5 vợ, toàn á hậu hotgirl, tài sắc vẹn toàn. Ấy thế mà đố có cô nào dám hăm he quát nạt chồng, đấu đá với nhau.

Ở Ba Vì thì anh bạn mình từng viết bài, chủ mấy khu du lịch to, nghĩa trang khủng, hồi mình gặp là 7 vợ, cứ chị em răm rắp. Thấy bảo giờ lên 9 vợ rồi. Các vợ vẫn rất ngoan hiền mẫu mực.

Ông chủ một tập đoàn hàng đầu Việt Nam thì 5 vợ. Mỗi vợ một biệt thự. Toàn dạng siêu mẫu, tài sắc vẹn toàn cả.

Hôm rồi, vào Sài Gòn, gặp ông em, sinh năm 1984. Cậu em này có cty lớn về phần mềm, doanh thu cũng cỡ ngàn tỷ/năm.

Đến nhà nhậu, thấy cô vợ hotgirl lấp ló tầng trên cứ như cung nữ trong cấm cung. Hỏi làm gì, hắn bảo “chả làm gì cả”. Mình hỏi “sao không cho làm việc gì đó ở cty?”. Hắn bảo “có 1.000 bài học rồi”.

Quan điểm của hắn: không bao giờ vợ chồng làm cùng nhau cả. Tốt nhất không làm gì, còn muốn làm việc thì đi chỗ khác. Phụ nữ luôn có tâm lý muốn sở hữu. Không chỉ sở hữu cả tinh thần, thể xác đàn ông, tiền bạc, quyền lực, mà còn muốn sở hữu cả thế giới. Đừng tin phụ nữ nói “em chỉ cần một nhành hoa”, tin là chết. Bởi, có được nhành hoa rồi, nàng sẽ muốn hái hoa cả thế giới.

Hắn bảo, một nhà thơ nổi tiếng, một nhà văn nổi tiếng, một nhà bác học nổi tiếng, một chính trị gia nổi tiếng, một đại tỷ phú… cũng chả là cái gì trong con mắt vợ. Bởi, người đàn bà ấy, biết hết ruột gan của những con người kia, trong ruột đúng là có cứt. Một vị hoàng đế hét ra lửa khi lột bỏ xiêm y thì cũng là thằng yếu sinh lý đáng thương. Một chuyên gia tâm lý xã hội, một nhà trị liệu thần kinh… có thể cũng chỉ là thằng nói phét trong con mắt vợ. Khi vợ vào cty, thì không thể để cái thằng “ngu như bò, chuyên chém gió” đó điều hành được.

Chuyện của Vũ và Thảo, xin không bàn luận gì cả. Chỉ kể mấy mẩu chuyện có thật trần trụi như thế mà thôi. Ông doanh nhân nào ngẫm thế nào thì tuỳ.

Kết thúc mấy mẩu chuyện, xin chia buồn với ông nào đã tuyển vợ về cty và chị nào đã tuyển chồng về làm nhân sự.

PHẠM NGỌC DƯƠNG

“Có 1 chuyện, mà tất cả mọi người đều xác nhận là đúng: đó là việc ông Vũ cấp dưỡng 25 triệu 1 tháng cho 1 gia đình ròng rã từ năm 2000 cho đến tận hôm nay..

Ông Vũ là người Ninh Hòa- Khánh Hòa, đậu đại học Y Tây Nguyên nhưng bỏ học.. Năm 1996, khi ông Vũ khởi nghiệp, ông chỉ có 1 chiếc xe đạp và 50 cái bao tải.. đi khắp hang cùng ngõ hẻm để mua nợ cafe.. May sao lúc đó, có 1 gia đình ở Đắc Lắc đã cho ông vay 100 triệu tiền mặt và cho ông mua nợ 100 triệu tiền cafe tươi mà ko hề tính lãi.. Khi công ty của mình trở thành 1 tập đoàn lớn, ông Vũ đã trả đủ số nợ này.. Và khi người cha trong gia đình đó mất vì bạo bệnh.. Hàng tháng, cứ đúng ngày 3 dương lịch, ông Vũ lại gửi 25 triệu tiền mặt qua tài khoản ngân hàng cho 3 người con của gia đình đó.. Cứ như vậy ròng rã suốt 20 năm qua.. 🙂

Khi nói về việc này.. Ông Vũ nói.. Đó là cái giá của lòng tin.. Trong làm ăn, cũng như trong cuộc sống.. Lòng tin là thứ quyết định .. Người đàn ông trồng cafe đó tin ông Vũ làm được, khách hàng tin ông Vũ trung thực, đối tác- cũng như ngân hàng tin ông Vũ đúng hẹn, và người Việt Nam tin cafe của ông Vũ là cafe Việt.. Đó là giá trị của Tập đoàn Trung Nguyên ..

Hôm nay, ông Vũ ra Tòa..

Vợ ông đề nghị ông cấp dưỡng nuôi con mỗi đứa 5% cổ phần. Nói về Luật thì loằng ngoằng.. Nên nói ngắn gọn là, ai nắm 30% cổ phần thì có quyền phủ quyết, và ai nắm đc trên 50 % cổ phần, người đó sẽ nắm Trung nguyên.

Thẩm phán nói, tài sản ở Trung Nguyên, nếu ko phải tên ông Vũ thì tất cả đều đứng tên vợ. Nếu chị vợ đòi đc 5% cổ phần cho 04 đứa con, chị có thêm 20%, cộng với phần của chị, chị sẽ kiểm soát Trung Nguyên… Phép toán cộng lộ liễu và thô thiển đến kì lạ.., chưa kể theo luật ở Việt Nam cũng như khắp nơi trên thế giới này ba mẹ không có nghĩa vụ hay trách nhiệm phải chia phần tài sản cho con cái kể cả khi ly hôn cũng như khi chết . Nghĩa vụ và trách nhiệm của ba mẹ chỉ là cấp dưỡng theo thực tế nuôi con tới khi trưởng thành là 18 tuổi mà thôi .Đòi hỏi chia 5% cổ phần cho con của bà Thảo là một đòi hỏi hết sức vô lý về mặt luật pháp .

Nhưng như vậy là bất nhân thất đức, vì chị lại dùng con làm phương tiện để trục lợi. Nếu muốn nuôi con, hãy cho 1 số tiền cụ thể hàng tháng, mình tin ông Vũ có thể nhân 10 lần con số đó. 1 bao cafe của năm 1998, mà đến tận 20 năm sau, ông Vũ vẫn còn đang trả nợ.. thì hà cớ gì với con mình.. ông lại ko làm như vậy .. 🙂

Với giới tư sản mại bản như ông Vũ.. Bạn có thể lấy tiền, lấy nhà, lấy xe của họ.. Nhưng bạn ko thể lấy được lòng tin, lấy được tâm huyết, lấy được đứa con tinh thần của họ.. Ông Vũ có thể mất tất cả, nhưng ko thể mất Trung Nguyên ..

Chuyện của 2 vợ chồng, đưa ra Toà đã là đau lòng, lôi con vào Toà thì lại càng không nên .. Nỗi đau đó ko phải Tòa án, ko phải của cha mẹ, mà chính là nỗi đau của con cái ..

4 người con của ông Vũ.. Đứa lớn đã 20 tuổi, đứa nhỏ đã 10 tuổi.. Chúng sẽ nghĩ gì khi người ta gọi cha chúng là “điên”.. gọi mẹ chúng là kẻ cướp công ty của chồng..

Khi ly hôn, hãy để những đứa con được yên, chúng còn phải ăn học, còn phải trưởng thành, hãy dạy chúng yêu thương cả ba và mẹ. Hãy nói với chúng rằng ba má luôn yêu các con dù phải chia tay, và chia tay là vì ba má ko sống được với nhau nữa, chứ không phải là hết yêu nhau.. Tuyệt đối đừng lôi chúng vào việc của người lớn .. và tệ nhất là đừng để chúng lớn lên trong sự thù hằn với người cha, người mẹ của mình ..

Ông Vũ thật sự đã say trong 1 khu rừng ở Ma Đờ Rắc – Đắc Lắc sáu năm trước.. Hàng ngày ông vẫn say khi hút 14 điếu xì gà, uống gần 2 lít cafe và chỉ ăn chay.. Người ta nói ông “điên”.. Thậm chí chương trình Táo quân đêm 30 Tết còn giễu nhại ông là có “mùi đặc trưng khắm mắm tôm”, và “đã xấu thì đừng có thiền”…

Nhưng qua gần 05 năm kiện tụng.. Tập đoàn Trung Nguyên của ông Vũ vẫn là 1 trong 20 Tập đoàn lớn nhất của người Việt .. Chỉ riêng tài sản của ông trong công ty là đã gần 4000 tỷ. Tập đoàn vẫn còn 9.000 tỷ tiền mặt và gần 50 khối bất động sản trải dài khắp cả nước.. Đóng thuế hàng năm vài trăm tỷ.. Tạo công ăn việc làm cho hàng chục ngàn người, là đầu ra cho hàng trăm vạn hecta cafe của vùng Tây Nguyên .. Ai mới là người điên tự chúng ta đã có câu trả lời..

Trung Nguyên rồi cũng sẽ tự sinh- tự diệt trong nền kinh tế thị trường như bao công ty khác.. Và phiên tòa kia rồi cũng sẽ có 1 kết cục..

Nhưng 1 người luôn nói về đạo nghĩa vợ chồng, nhưng 1 tay lấy con dấu công ty của chồng.. 1 tay đẩy chồng vào nhà thương điên.. Đó không phải là cách cư xử giữa con người và con người với nhau!

Chốt 1 câu cuối là lấy bà này về năm 1998 là sau khi ông đã thành lập cafe Trung Nguyên năm 1996 chứ ko phải lấy nhau khi “nghèo” như báo chí ăn tiền ca ngợi, phụ nữ đã nham hiểm thì luôn lấy dc nước mắt của người khác!!!”

TRẦN MINH ĐỨC